Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào kéo cao ống quần của để lộ cẳng chân trắng nõn mảnh khảnh, đồng thời chỉ mắt cá chân của cô một cách ủy khuất: "Anh sờ thử , xương gấy ?"

Chân của cô trắng đến nỗi sáng ch.ói lọi như đui mù mắt , giống như một khối ngọc bích khiến nhịn chạm , ánh mắt của Lục Vân Dương như thiêu đốt, liền cụp mắt xuống: "Không gãy ."

Thật phổ cập kiến thức khoa học cho cô gái nhỏ rằng xương là mô cứng nhất ở các chi, chúng mỏng manh như cô tưởng tượng, mà chúng chỉ gấy theo từng góc độ.

" đau... Hai tay Ngọc Đào chống đỡ , nhẹ nhàng nâng chân đưa tới mặt Lục Vân Dương, trong mắt mang theo một chút ý tán tỉnh nhàn nhạt tản : "Bác sĩ Lục, giúp xoa cho nó mềm chút ...

Trong rừng sâu, cây cổ thụ cao v.út, tán cây che khuất bầu trời, ánh sáng chút u ám, ánh nắng giữa trưa ngày hè độc hại, khí trong rừng thì vẫn nóng bức như cũ.

Tiếng kêu mềm mại, khiến tai nóng bừng.

Lục Vân Dương thấy sự ranh mãnh trong ánh mắt của cô, cô nhấc chân lên tuy vẫn sưng lên nhưng chỗ mắt cá chân thì thực sự xước, đỏ cả một mảng.

Cô c.ắ.n môi, đôi mày chau , mồ hôi từng giọt từng giọt lăn gò má lên cổ áo.

Như là k*ch th*ch khác nơi bí ẩn .

Lục Vân Dương mặt vẫn biến sắc, im lặng, Ngọc Đào nhịn đau, c.ắ.n c.ắ.n môi : "Bác sĩ Lục, chân thật sự đau, đùa ."

Tuy là đau như gãy xương gì đó, nhưng chân cô cũng trẹo đàn ông còn trưng dáng vẻ như câu giờ trông chờ gì đó.

Đây là ý gì?

Không nên lập tức xuống an ủi ?

Qua một hồi lâu, cổ Lục Vân Dương động đậy, : "Trẹo chân gì quá nguy hiểm, chỉ là nắn thì càng đau hơn, cô vẫn nắn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-75.html.]

Dáng vẻ đàn ông nghiêm trang giống y như lúc chẩn bệnh ở phòng khám, xem cô như một bệnh nhân bình thường, lòng bàn chân của Ngọc Đào động đậy: "Vậy nhẹ một chút thì ."

Mày cô nhăn , dáng vẻ tủi khác thể nào cự tuyệt , Lục Vân Dương thở một , đem chân cô nhấc lên, đó tay phủ lên mắt cá chân cô, lực đạo đủ nặng nhẹ.

Còn kịp hỏi cô như nào, cô liền kêu đau.

Âm thanh mềm mại, yêu kiều, giống như đứa trẻ nháo , nhưng tai thì đặc biệt ghẹo tim ghẹo phổi.

Động tác của ngừng chốc lát, mày nhíu , dùng lực mạnh, cũng gì cả mà cô đau như ?

Anh nghi ngờ cô, mở miệng: " chỉ mới bắt đầu."

Cô c.ắ.n răng, đôi mắt dịu dàng: "Bác sĩ Lục, từ nhỏ sợ đau, nhẹ một chút đừng mạnh như !"

"Ồ" Đôi môi mỏng của mím , tự nhiên thấy chân trong tay như nóng lên, khẽ nâng mắt , thấy cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ánh mắt chăm chú †ay như sợ sẽ đem chân nặn cong luôn .

Anh trầm giọng, môi mấp máy, ngẩng đầu cô: "Chịu một xíu!" Hai tai Ngọc Đào ửng đỏ, ánh mắt lộn xộn: "Được."

Ánh mắt của Lục Vân Dương rũ xuống, động tác tay nhẹ chậm, nhưng mỗi khi xuống tay, cô liền kêu đau, như c.h.ế.t lên c.h.ế.t xuống.

Chân của cô cũng nghiêm trọng, Lục Vân Dương cũng đầu gặp vết thương như , nhưng mà đau đến nỗi kêu la ác liệt như cô thì là lân đầu gặp .

Lại liên tưởng hình ảnh mắt, nhận điều gì đó.

Hít sâu một , dằn xuống l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của , từ từ đặt chân cô xuống, vẻ mặt nghiêm trọng: "Nhìn cô như vết thương chắc nghiêm trọng đấy."

Ngọc Đào gật gật đầu: " nghiêm trọng, nữa..."

Chưa dứt lời, mở miệng, giọng nặng nề thêm mấy phần: "Rất thể tổn thương đến dây chằng hoặc là tới xương, một cái thanh nẹp, bây giờ chúng xuống núi."

 

 

Loading...