Dáng Lục Vân Dương cao thẳng, đôi chân dài của bước một bước bằng ba bước của Ngọc Đào.
Vì để đuổi kịp đàn ông nên cô chạy mà dường như ba bước của bằng một bước chạy chậm của cô, còn năm bước của thì cô chạy nhanh mới đuổi kịp, mệt đến mức gần như tắt thở.
Dọc đường thấy bất kì tổ ong nào, nhưng cũng may khi núi một lúc thì những bóng cây che khuất nhiều ánh nắng mặt trời, nên trời cũng quá nóng.
Lại thêm một đoạn nữa thì Ngọc Đào thật sự nổi nữa, đàn ông phía vẫn cứ bước , cô thở hổn hển : "Rốt cuộc thì khi nào chúng tới đó ?”
Lục Vân Dương đầu cô gái nhỏ nhắn xinh cau mày, hai má ửng hồng còn trán thì lấm tấm mồ hôi mỏng, mái tóc đen ướt " tách tách" dính hai bên trán mà thở phì phò vô cùng quyến rũ và xinh xắn, l.ồ.ng n.g.ự.c ở phập phồng theo nhịp thở của cô, tạo nên một tư thế đặc biệt hấp dẫn khác.
Hô hấp của chợt dừng bỗng nhiên đảo mắt, bên tai cũng nóng lên: "Rất nhanh thôi, núi nhiều hoa nên nơi đó dễ tìm thấy mật ong nguyên chất.
Ngọc Đào cảm thấy chân của bản như sắp c.h.ặ.t đứt, nên trực tiếp tìm chỗ râm mát mà xuống, một bên thì cởi một nút thắt cổ áo còn một bên gào: "Không , nghỉ ngơi một chút, nóng c.h.ế.t."
Dáng của cô đổi nhưng quần áo vẫn nguyên vẹn như cũ.
Vốn dĩ quần áo chật nên lúc lên núi quấn lấy cô tắt thở.
Lục Vân Dương thấy cô bận tâm chút nào tới việc ở đây còn đàn ông trưởng thành mà tự nhiên cởi bỏ nút thắt, thì sắc mặt liền đổi lập tức, tiến vê phía vài bước kéo dài cách " tới phía ."
Ngọc Đào để ý tới sự khác thường của , thấy chung quanh vẫn còn một gian rộng lớn mà còn tự tìm chỗ , nên trong lòng lập tức vui: "Sao ở xa như gì, cũng ăn thịt !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-73.html.]
Lục Vân Dương nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, đầu liếc mắt cô một cái: "Trời nóng lên, mùi hương nên nhất cô cần tới quá gần ."
Ngọc Đào nghi hoặc mà ừ một tiếng, đàn ông từ xuống, mồ hôi mỏng ở mặt chảy xuống, cơ bắp cánh tay phồng lên, mồ hôi lăn dài theo đường cong thấm qua lớp vải màu xám dệt thủ công, nên khi quần áo dính sát toát dáng nam tính hoang dã.
"Anh cũng đổ mồ hôi ?" Lúc nãy tiếp xúc, cô chỉ ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt mà nhỉ?
"!" Ánh mắt cô nóng như lửa đốt nên ánh mắt Lục Vân Dương chuyển hướng sang nơi khác, giọng lạnh lùng khẽ run: "Nghỉ ngơi mười phút thì chúng tiếp."
" tin." Ngọc Đào dậy thẳng đến chỗ đàn ông.
Động tác của cô quá nhanh nên Lục Vân Dương chuẩn kịp thì một khuôn mặt nhỏ sấn tới mặt .
Cổ áo của cô lỏng lẻo, từ góc độ của thì liếc mắt một cái là thấy phong cảnh trong n.g.ự.c .
"Không nha." Ngọc Đào nhẹ nhàng khịt mũi ngửi, chỉ ngửi thấy mùi thơm cỏ cây thoang thoảng.
Người đàn ông bỗng nhiên lên, lui về phía kéo cách một chút, giọng khàn khàn: “Thật sự ."
Khi Nữ Oa* tạo con thì chắc tiện tay đàn ông trai nam tính như .
Nếu thật sự chuyện như thì Ngọc Đào vẫn thể chấp nhận những khuyết điểm nhỏ của , cùng lắm thì cô sẽ cho một chút nước hoa để bù đắp khuyết điểm.
*Nữ Oa: nữ thần trong thần thoại Trung Quốc