Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

vân luôn mang cảm giác chân của bọn họ sẽ càng thêm các sợi bông dày tầng tầng lớp lớp quấn c.h.ặ.t.

"Mẹ, chắc chuyện ." Trịnh Xuân Linh cảm thấy con gái của gần đây ngoan: "Dạo gần đây mỗi ngày con bé đều bắt đầu việc cùng tụi con, nên khả năng cảm thấy mệt mỏi, để con nhanh ch.óng xin nghỉ cho con bé để nó nghỉ ngơi một ngày."

Bởi vì chuyện đính hôn nên bà nội Tô cùng đứa nhỏ chút ngăn cách, cho nên dù yêu cầu nào của cô thì bà đều cố gắng đáp ứng nhanh nhất vì thế cũng phản đối, chỉ : "Các con giám sát c.h.ặ.t chẽ chút, nhưng đừng sự việc treo cổ tự t.ử diễn thứ hai, bà già xử lí ."

Cách âm phòng nên đoạn đối thoại của cơ bản Ngọc Đào đều hết, lúc cô đang tìm cái cớ gì để ngày mai, kết quả Trịnh Xuân Linh mở miệng kêu cô nghỉ ngơi, bà nội cũng trực tiếp đồng ý.

Không vì cái gì mà tự nhiên cô thấy hâm mộ Tô Ngọc Đào, rõ ràng nhà như , hiểu cận với Tạ Uyển Trinh, cuối cùng lưu lạc vì trở thành công cụ trong chính tình cảm của cô !

Kết cục của những khác trong quyển sách là gì thì Ngọc Đào cũng rõ, nhưng chỉ cuối cùng nguyên chủ c.h.ế.t , tóm mặc kệ như thế nào thì cô cũng đề phòng tên Tạ Uyển Trinh kial

Nghĩ đến chuyện ngày mai, Ngọc Đào ngủ yên, sáng sớm hôm bên ngoài đ.á.n.h thức.

Sau khi bọn họ ngoài, cô quần áo trang điểm, mang theo cơm và mang theo mũ che nắng, cuối cùng còn mang theo gói chống muỗi khi cửa.

Đi đến con đường nhỏ ở cửa núi Tùng Vân, Lục Vân Dương đội mũ tay cầm sọt sớm đợi ở chỗ đó.

" đến trễ đúng ?" Cô thở hổn hển lập tức hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-72.html.]

Trong nhà đồng hồ, cô chỉ dựa bản tự dậy sớm, nhưng vì là con gái trang điểm xinh nên tốn thời gian, cho nên cô cũng bản trì hoãn thời gian .

Nhìn phấn mặt và má đào của cô, dường như chuẩn vô cùng kĩ càng, ánh mắt Lục Vân Dương dừng một chút, giơ tay đồng hồ kim phút chỉ đến 8 giờ 45 phút, âm thanh trầm xuống : "Không ."

Ngọc Đào thở dài một nhẹ nhõm, từ trong túi lấy bao hương đưa qua: "Nè, cái cho , là t.h.u.ố.c chống muỗi đó."

Bao hương nho nhỏ đưa tới mặt, mùi hương bạc hà nhàn nhạt thoảng tới cùng với mùi hương giống , Lục Vân Dương ngửi liền .

Anh bao hương chống muỗi, tuy rằng là bao hương nhỏ trong ngọn núi sâu lẽ cũng tác dụng, nhưng dáng vẻ vô cùng vất vả của cô khi chuẩn thì cuối cùng cũng nhận lấy.

"Đi thôi." Anh xong liền xoay lên núi.

"Bác sĩ Lục, định lên núi tìm thứ gì?" Ngọc Đào theo tiến về phía : "Có tìm những loại nhân sâm trăm năm ?"

Lục Vân Dương liếc mắt cô gái một cái: "Xác suất nơi xuất hiện nhân sâm trăm năm so với xác suất bây giờ cô và Tạ Uyển Trinh giải hòa còn thấp hơn."

Ngọc Đào nhắc tới Tạ Uyển Trinh, liền phát âm thanh hừ nhẹ: " , cùng cô cãi như đều là vì , nên chịu trách nhiệm với đấy!" Lục Vân Dương qua những lời y chang như nên trả lời, mà sải bước tiến về phía .

Vào giữa hè trời luôn luôn oi bức nhưng buổi sáng dịu nhẹ, đường lên núi Tùng Vân lúc đầu còn bằng phẳng mà càng lên cao thì đường càng dốc, những bụi cây xanh tươi mát cũng dần dần trở thành những cây to cao ch.ót vót.

 

 

Loading...