Ngọc Đào nghẹn ngào, câu trả lời đúng là quá thẳng thắn.
mà hiện tại mấy cái linh tỉnh em thích , thì dù cô là cũng sẽ tin.
Ngọc Đào gương mặt d.a.o động của đàn ông, giọng nhẹ dịu dàng: "Nói giỡn thôi, ngày mai lên núi còn tìm d.ư.ợ.c liệu mà vặn là bác sĩ, theo ?”
Khuôn mặt xinh của cô gái phóng gần thì một mùi hương thoảng trong mũi, nên Lục Vân Dương đột nhiên kịp phòng ngừa mà hít một , trong lòng thoáng rùng .
Không tại , một loại ảo giác, cô gái giống như đang...
Quyến rũ ?
"Bác sĩ Lục... Ngọc Đào thấy d.a.o động, nhẹ nhàng lôi kéo góc áo : " chỉ là một cô gái nên lên núi cũng sợ hãi...
Lục Vân Dương cúi đầu, bàn tay nhỏ bé vẫn đang kéo góc áo qua trái qua , tựa hồ còn đem góc áo cuộn lên.
Anh kéo góc quần áo, ánh mắt dán c.h.ặ.t nụ nhộn nhạo mặt cô: "Bảo cô cùng cô là ."
Ngọc Đào liên , lập tức mềm mại kêu : "Vậy Lục, ngày mai theo ?”
Lục Vân Dương: ”..."
Anh cũng ý , tính ...
Sau một lúc im lặng, Lục Vân Dương chằm chằm cô trong bóng tối, nhẹ giọng : "Sáng mai 8 giờ, ở đường cửa núi Tùng Vân chờ cô." Anh đột nhiên đồng ý, Ngọc Đào theo bản năng phát tiếng “A": "8 giờ hả?"
Lục Vân Dương nhíu mày: "Cô cảm thấy quá sớm ?"
"Không sớm, ngày mai nhất định đến đúng giờ.
Ngọc Đào chớp mắt, con ngươi đen nhánh ngập nước, một mảnh trong trẻo: "Vậy hiện tại đưa vê nhà ?"
Nghĩ đến kỹ năng diễn xuất tài hoa của cô, Lục Vân Dương nhẹ nhàng nhướng mày: "Tô Ngọc Đào, hai bọn họ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-71.html.]
Tuy rằng chỉ một câu đơn giản, Ngọc Đào ý tứ "Bọn họ đều cả , cô cũng đừng giả bộ nữa.
lười vạch trần cô nên cô còn mau về nhà của ".
Còn kịp trả lời, Lục Vân Dương : "Vừa cô cũng đến mức đem chân của quăng ngã."
Ngọc Đào: "..."
nẠ"
Lại âm dương quái khí nữa .
Lục Vân Dương ""Ý chí sắt đá" chịu đưa cô trở về, cuối cùng Ngọc Đào tự trở vê nhà.
Nghĩ đến ngày mai lên núi nên khi ăn cơm chiều, cô trực tiếp nhà soạn đồ dùng cho ngày mai.
Bà nội Tô cô luôn ở trong phòng của , cũng rốt cuộc đang gì, liền hỏi Ngô Hiểu Phượng: "Lúc kêu con hỏi thăm xem Ngọc Đào thích đàn ông , thì gì ?”
Ngô Hiểu Phượng lắc đầu: "Con hỏi thì em thích đó."
"Thật sự ?” Bà nội Tô chút tin.
Ngô Hiểu Phượng gật đầu: "Em như , con còn thử thêm vài cái nhưng cũng cảm giác là em ." Bà nội Tô hai mắt sáng ngời phòng cô: "Vậy thì tại đây con bé thường xuyên chạy tới nơi ở của nhóm thanh niên trí thức học nấu ăn, nếu gả cho Vân Dương thì rốt cuộc là vì lí do gì?"
Động tác trong tay Tô Đại Hà dừng một chút: "Không quan hệ với Uyển Trinh ?"
" ." Trịnh Xuân Linh đáp lời đàn ông của bà: "Lúc con cũng hỏi qua thì con bé , hẳn là quan hệ với Uyển Trinh"
Bà Tô sớm phản ứng , tuy rằng ghét bỏ nhà họ Tạ nhưng bà cũng cháu gái nhà là dạng như thế nào.
Nếu trong lòng thì chắc chắn sẽ Tạ Uyển Trinh lừa.
Bà ba bàn mà chỉ phòng Tô Ngọc Đào: "Con bé gân đây chút kỳ quái nên tụi con lưu ý một chút, đừng để con bé che giấu chuyện lớn gì mà chúng chống đỡ ."
Ngô Hiểu Phượng cũng cảm thấy gần đây em chồng càng ngày càng kỳ quái, tính cách đúng thật so với hơn nhiều nhưng vẫn là vô cùng thần bí.