Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Do phấn mặt nên cần thứ đó, trong đội chúng ai ?”

Dầu màu cơ bản do cô sẽ sớm thành và bột khô cần thiết nghiền , bây giờ chỉ cần sáp ong để tạo thành sản phẩm.

"Không rõ lắm" Lục Vân Dương tiếp tục tới phía : "Nếu cô vội, ngày mai lên núi thuận tiện giúp cô tìm."

Đột nhiên hỗ trợ cho Ngọc Đào chút vui sướng, trong đầu cô bỗng chốc nảy lên một ý tưởng liền nở nụ : "Thật là trùng hợp, ngày mai cũng lên núi, chúng cùng ?”

Lục Vân Dương: "..."

Thật sự trùng hợp như ?

Ánh mắt đàn ông nghi ngờ, âm thanh ho nhẹ của Ngọc Đào vang lên nghiêm túc giải thích: "Thật đó, sử dụng gần như tất cả các nguyên liệu , cho nên mỗi sử dụng thì cần tới tiệm t.h.u.ố.c tiêu tiền nữa đúng ?”

"Hơn nữa...

Không chờ cô xong, Lục Vân Dương lập tức nắm trọng điểm: "Sau mỗi ý gì?"

Ngọc Đào:...

Nhất thời lanh mồm lanh miệng.

Lục Vân Dương đem biểu tình nhỏ của cô thu trong mắt, giọng ý vị sâu xa: " thấy mặt cô cũng to, lân lấy nhiều như mà chỉ đủ cho bản dùng?” Giọng âm dương quái khí(*) của khiến cô bối rối, Ngọc Đào sắp tức c.h.ế.t .

(*)cổ quái, cho mà trả lời.

cô cũng việc khẳng định cũng thể gạt Lục Vân Dương, là bác sĩ nên phỏng chừng về phương diện chăm sóc nhan sắc chắc chắn cũng một ít.

Hơn nữa địa phương nên chừng về sẽ còn nhiều vấn đề cần chỉ bảo.

Cô ho nhẹ chậm rì rì : "Không chỉ cho một dùng, chủ yếu là giúp một ít bạn bè thuận tiện thu một chút tiên công."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-70.html.]

"Chỉ cần như ." Ngọc Đào còn cầm đầu ngón tay khoa tay múa chân một chút, lẩm bẩm : "Làm việc ruộng vất vả, chỉ lên đó luyện tay nghề thủ công gì đó..."

Lục Vân Dương nặng nề cô, qua một hồi lâu vẫn mở miệng.

Ngọc Đào đoán nét mặt của là gì, trong lòng buồn bực!

Ở trong quyển sách , tương lai những thể thi đại học mà còn thể kinh doanh buôn bán.

Hiện tại thị trường chợ đen vẫn luôn tồn tại, Lục Vân Dương - một gặp qua bao nhiêu chuyện lớn trong đời, cô nghĩ hẳn là thể chấp nhận.

biểu lộ vẻ mặt ?

Cô đang cố gắng lựa lời gì đó để tiếp tục thuyết phục chấp nhận rằng cô chỉ bắt đầu một công việc kinh doanh tư nhân nhỏ, thì bỗng chốc Lục Vân Dương mở miệng : "Lên núi mệt, cô chắc chắn thể ?”

Ngọc Đào lập tức trả lời theo bản năng: " sợ mệt."

Lục Vân Dương cong mắt đ.á.n.h giá cô, tựa hồ suy nghĩ mức độ đáng tin trong lời của cô.

"Thật sự đó." Ngọc Đào nhướng mày nhạt: " mặt đất bao nhiêu việc thì còn sợ mệt cái gì?”

Có thể cùng lên núi hẹn hò thì còn sợ mệt gì, đến lúc đó trai đơn gái chiếc ở chung một chỗ, cô thích như .

Lục Vân Dương thu ánh mắt, nhẹ nhàng khịt mũi: "Cô cứ cùng một đàn ông lên núi, chẳng lẽ cô ngại trong lòng ?"

Sự tình qua hơn một tháng, Lục Vân Dương sớm đoán nguyên nhân hậu quả rõ ràng.

Anh cho rằng điều kiện của cũng tệ, tuy rằng so với Tô Ngọc Đào cách vài tuổi và giữa hai cũng ít khi qua , nhưng chỉ cần kết hôn thì sẽ để đối phương chuyện cực đoan như , trừ khi cô trong lòng.

"Cái gì mà trong lòng, đừng bừa." Ngọc Đào lập tức trừng mắt , nghiêng đầu , quyến rũ: " hiện tại đúng là trong lòng ý trung nhân thật, ?”

Mặt của Lục Vân Dương biểu tình, nhàn nhạt đáp: "Không ."

 

 

Loading...