Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Vĩ Vinh cảm thấy cô gái chút bất chấp lý lẽ: "Cô cô xem, Ngọc Đào chuyện thật với cô, chẳng lẽ cô thể chuyện thật với cô ?"

"Còn nữa, chuyện em gái cô câm cháo độc cho Ngọc Đào đều thấy , cô còn thế nào?"

"Chúng ở trong cùng một đội, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cho dù đoàn kết cũng đừng gây thù chuốc oán..."

Lúc im lặng thắng lên tiếng, Ngọc Đào cúi thấp đầu, c.ắ.n môi, cố gắng ngăn nước mắt, lời gì nữa.

giải thích, còn hai xem thấy thế nào, thì ở trong tâm kiểm soát của cô .

Tạ Uyển Trinh lúc giải thích với Lục Vĩ Vinh thế nào nữa đều vô dụng, cô đầu Lục Vân Dương, ánh mắt tê dại: "Anh Vân Dương, em thật sự đẩy cô "

"Bọn em đang chuyện với , đó cô liền tự ngã xuống..."

Trong lòng Ngọc Đào khẽ hai tiếng, xem Tạ Uyển Trinh cũng đần một chút nào, Lục Vĩ Vinh tin, tiếp đó chuyển sang cầu khác trợ giúp.

mà, mới hai bọn họ hẳn thấy cảnh tượng cô ngã xuống, đoạn biểu diễn của cô chắc còn thể thuyết phục chứ?

"Tô Ngọc Đào..."

Đột nhiên gọi tên, Ngọc Đào sững sờ, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt Lục Vân Dương tràn đầy ẩn ý, đang chằm chằm cô.

"Qua đây...

Trong lòng Ngọc Đào lộp bộp một chút, sắc bén mắt giống như chim ưng , cô c.ắ.n c.ắ.n môi: "Bác sĩ Lục...

Anh gì đây?

" đưa cô về nhà." Lục Vân Dương nhàn nhạt cô gái, .

*

Giọng nhàn nhạt nhưng Tạ Uyển Trinh vô cùng ch.ói tai, ý tứ của Lục Vân Dương cũng thể hiện rõ ràng là chuyện , lựa chọn tin tưởng Tô Ngọc Đào.

"Anh Vân Dương!" khóe môi cô run run, ủy khuất như sóng biển nảy lên trong lòng: "Em..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-69.html.]

Lục Vân Dương nhanh ch.óng chuyển mắt chằm chằm cô : "Có chuyện gì?”

Ánh mắt đàn ông lạnh như băng, giống như mang theo một tia chán ghét, Tạ Uyển Trinh liền ngây ngẩn cả .

Đâu óc cô cuồng dứt, chuyện rõ ràng như nhưng Lục Vân Dương, mỹ từng ở trong mộng cô tin tưởng Tô Ngọc Đào?

Bỗng chốc nỗi bi phẫn của cô xông lên, hướng về khuôn mặt phía buột miệng thốt : "Mặc kệ tin , em cũng !"

Nói xong liền trực tiếp xoay chạy , bỏ Ngọc Đào kịp phản ứng .

"Này..." Lục Vĩ Vinh gãi gãi đầu, nghĩ thầm chẳng lẽ là bản quá nặng lời?

"Cái , để em xem cô thế nào." Cậu đối với Lục Vân Dương .

Lục Vân Dương ừ một tiếng rời , rôi chuyển mắt hỏi cô gái vẫn còn sững sờ bên cạnh: "Cô ?"

Ngọc Đào phục hồi tinh thần : "À ."

Lời nãy của đàn ông cũng cho thấy về phía , nếu vạch trần thủ đoạn của thì cô cũng xóa sạch cuộc gặp gỡ với Tạ Uyển Trinh ở trong đầu.

Cô chậm rãi đến mặt , trong mắt lộ bộ dáng thẹn thùng: " tới nhà họ Tần, bác sĩ Lục, thể đưa tới đó ?”

"Cô tới nhà họ Tần cái gì?" Người đàn ông thuận miệng hỏi, tới phía .

Ngọc Đào tản bộ theo : " chị dâu kể mấy ngày nhà bọn họ lên núi tổ ong lấy mật, cho nên mượn một chút tổ ong."

"Nhà bọn họ ." Lục Vân Dương thẳng.

Ngọc Đào kinh ngạc: "Sao ?"

Lục Vân Dương cô: " cùng đại đội trưởng mới từ nhà bọn họ về, thì tán gẫu ngày hôm qua đem tới Cung Tiêu Xã bán lấy tiền ."

Ngọc Đào "A" một tiếng, bước chân dừng : "Không ?"

Biểu tình của cô tựa hồ mất mát, Lục Vân Dương nhíu mày, bước chân dừng : "Cô cái gì?"

"Làm sáp ong nha." Ngọc Đào mỉm giải thích với .

 

 

Loading...