Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hành động đột ngột khiến Tạ Uyển Trinh kinh hãi.

cũng tại Tô Ngọc Đào ngã xuống, chờ đến lúc lấy tinh thần nọ an đất, mặt còn treo hai hàng lệ.

"Cô thần kinh ?" Trong lòng cô nhịn mà giận dữ: "Cô tự ngã xuống, liên quan gì đến chứ?"

Ngọc Đào đáp lời cô , chỉ nhẹ nhàng thút thít: "Chuyện Uyển Yến hạ độc kết luận tại đại đội, chị tìm cũng ích gì, thật sự giúp chị, chị tự tìm đại đội trưởng , đừng tìm nữa ?”

"Tô Ngọc Đào!" Tạ Uyển Trinh tiến lên, cố gắng kéo cô dậy.

đối phương bỗng chốc nâng tay, nhẹ nhàng : "Đừng, chị đừng đ.á.n.h ."

"Tạ Uyển Trinh, cô đang cái gì ?"

giải thích , Tạ Uyển Trinh cảm thấy Tô Ngọc Đào đùa bỡn, đang mở miệng thì lưng gọi tên cô .

Người Tạ Uyển Trinh cứng đờ, từ từ đầu, Lục Vân Dương và đại đội trưởng Lục Vĩ Vinh xuất hiện ở lưng từ lúc nào.

Lục Vân Dương nhẹ nhàng rũ mắt, mái tóc cô gái ngã xuống rối, đôi mắt đỏ hoa mặt đầy ủy khuất, nhu nhu nhược nhược.

Cô gái đối diện với cô lông mày lạnh lùng, sắc mặt khó ưa, dáng vẻ tựa như hung thần ác sát.

"... Tạ Uyển Trinh liếc mắt Tô Ngọc Đào đất một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Thì Tô Ngọc Đào đào một cái hố như thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-68.html.]

"Có cô còn đ.á.n.h ?”

Lục Vĩ Vinh thật là đau đầu c.h.ế.t, từ khi Ngọc Đào tự sát, hai nhà Tô Tạ vẫn luôn tranh chấp dứt, nhà họ Tô ngược còn dễ chuyện, nhưng mà cái nhà họ Tạ , hết tới khác tìm nhà họ Tô gây phiền toái!

đ.á.n.h ."

Âm thanh của Tạ Uyển Trinh chút kích động, đều do quá chuyên tâm, căn bản chú ý từ lưng tới, bây giờ Tô Ngọc Đào thắng một nước cời

"Là cô tự ngã xuống, căn bản đụng một đầu ngón tay của cô tal" Cô liếc Lục Vân Dương, ánh mắt đàn ông nhàn nhạt, nhưng khiến cô cảm giác một cỗ lạnh lùng lộ : "Anh Vân Dương, chuyện thật sự liên quan đến em."

Lục Vân Dương đáp lời cô , ánh mắt chỉ cô gái đất, xem khi nào cô lên.

"Tại Ngọc Đào vô duyên vô cớ tự ngã xuống chứ?" Sau hai sự việc , đội trưởng còn tin lời Tạ Uyển Trinh nữa: "Lần cô xúi giục cô chuyện ngu xuẩn cũng đành, bây giờ gây phiền phức cho khác!"

"Có nhà họ Tạ các cô lên trời ? Sao thấy ai cũng mắt ?"

"Tại các thể cách xa nhà họ Tô bọn họ , sống qua ngày thật chứ?"

"Chẳng lẽ chuyện còn đại đội trưởng tới dạy các ?" "Đã , ." Tạ Uyển Trinh cảm nhận ác ý đó từng của đối phương, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, âm thanh chút mất khống chế.

"Chú Vinh" Ngọc Đào chầm chậm bò dậy từ đất, lắp bắp : "Chuyện , chuyện trách chị Uyển Trinh, là do cháu vững nên ngã xuống, chú đừng mắng chị ..."

Lục Vĩ Vinh chuyển mắt Tô Ngọc Đào, đoán chừng là ngã đau, ánh mắt cô đỏ, hình như tay cũng run, càng dính ít bụi, dáng vẻ chật vật khiến khác liếc mắt một cái là thấy chắc chắn cô mới chịu ít ủy khuất.

Tạ Uyển Trinh dáng vẻ bộ tịch của cô chọc giận, nhưng Lục Vân Dương đây, cô cố nén vui trong lòng, thu âm thanh kích động: "Vốn chính là cô tự ngã xuống, liên quan đến ."

Giọng điệu của cô vẫn chút gấp gáp như cũ.

 

 

Loading...