Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nụ của cô gái điềm đạm, đôi mắt to sâu thắm đen nhánh, giống như chứa bí mật gì, giống như đang câu cá, chờ con cá mắc câu.

Không hổ là vai chính, lúc thăm dò khác, biểu tình tự nhiên như thế, kỹ thuật diễn xuất đúng là .

Ngọc Đào khác, cô sống hơn ngàn năm, gặp quá nhiều ngụy trang, kỹ thuật diễn của đối phương hơn nữa cũng cảm thấy vụng vê.

"Sách cầm đốt ." Cô tươi như hoa lan, ánh mắt khinh thường: "Nếu như cô cầm về, tự tìm trong lò bếp ."

Nói xong, trực tiếp vòng qua cô rời .

Cô khịt mũi coi thường, ánh mắt khinh miệt, thần thái cao cao tại thượng giống như thắng cuộc, Tạ Uyển Trinh cảm giác như lột quần áo ở mặt , hổ vô cùng.

Một đối với nấy bây giờ loại thoát khỏi tâm kiểm soát của , thậm chí mất khống chế, loại cảm giác khiến cô thấy vô cùng bất an.

Nghe tiếng bước chân ở lưng càng ngày càng xa, cô hít một thật sâu, hét lớn về phía bóng dáng : "Tô Ngọc Đào, cô !"

Ngọc Đào thì cau mày, quan tâm nọ gào thét lưng, nhưng một giây , cổ tay cô kéo từ phía .

Ngọc Đào đầu, mạnh mẽ hất cái tay đang cầm tay cô , ánh mắt lạnh lùng: "Tạ Uyển Trinh, cô thử thách độ nhân nại của ?"

Nghe thấy lời cô , Tạ Uyển Trinh cũng nhạt một tiếng: "Tô Ngọc Đào, đừng giả bộ nữa, cô căn bản là Tô Ngọc Đào mà !"

vốn hỏi, như dễ khiến đối phương cảnh giác, nhưng tại , một phút căn bản khống chế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-67.html.]

thẳng thừng như , Ngọc Đào ngược chút bất ngờ: "Sao?"

"Trước thủ đoạn cô cao minh khiến sửng sốt, bây giờ lời của cô nữa thì cô tỏ quen ?"

Ý châm chọc trong lời tất nhiên là Tạ Uyển Trinh , cô chăm chú cô, bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào mặt cô: "Chẳng lẽ đúng ?"

" với cô cùng lớn lên từ nhỏ, tính cách cô thế nào đều , mỗi nốt ruồi cũng nó ở , chẳng lẽ bây giờ thể cô đổi còn để đếm từng cái ?"

Ngọc Đào cũng nhức đầu, gần đây thể cô ngày càng kỳ lạ, da càng ngày càng hình như n.g.ự.c cũng lớn hơn một vòng, eo cũng từ từ nhỏ , khiến cho nhiều bộ quần áo đều thể mặc, khi mặc sẽ chật, thường xuyên lộ n.g.ự.c ngoài.

Cho nên cô sớm ai đó sẽ nghi ngờ, chẳng qua là ngờ Tạ Uyển Trinh là đầu tiên .

Cô tiến lên, cách cô quá năm ngón tay, hỏi: "Vậy, chuyện liên quan cái rắm gì đến cô?"

Tạ Uyển Trinh nghĩ tới thể Tô Ngọc Đào sẽ tìm nhiều cái cớ để đối đầu , thậm chí cũng nghĩ xong đối sách, nhưng điều duy nhất ngờ tới là cô giải thích th* t*c như .

"Quả nhiên là như ." Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng: "Cô chột , cô căn bản là Tô Ngọc Đào!" Từ đến giờ Ngọc Đào tính nhẫn nại, đặc biệt là cái loại tự cho là đúng còn khiến chán ghét, đối mặt quá lâu cảm thấy muối ói.

Cô thu nụ , cau mày, đang đáp lời, bên tai hình như tiếng đối thoại quen thuộc của đàn ông, dường như phương hướng âm thanh đang gần về phía bọn họ.

Cô sửng sốt chốc lát, lập tức thu sự lạnh lùng trong ánh mắt, cố ý vò tóc mấy cái, miệng "a" một tiếng, ngã xuống đất ngay mặt Tạ Uyển Trinh.

"Chị Uyển Trinh, tại chị đẩy ?"

Mắt cô đỏ lên chằm chằm Tạ Uyển Trinh, mặt cũng biến đổi thành vẻ yếu ớt vô tội khi khi dễ.

 

 

Loading...