"Trước cô với chị như , bây giờ xem chị như kẻ địch, hẳn là chị chú ý đến cô tai"
"Chị ." Tạ Uyển Trinh theo hướng cô gái rời , ánh mắt lạnh như băng.
Cùng lúc hai chị em thảo luận, Ngọc Đào cũng đến ngoài cửa nhà, nghĩ đến ban đầu Ngô Hiểu Phượng giữ thái độ phản đối việc phấn son, cô khẽ híp mắt quan sát một chút, thừa dịp trong sân mới xách túi phòng.
Cô bày tất cả đồ hôm nay mua , theo như phương pháp phối chế tách nhỏ từng nguyên liệu.
Làm phấn son cần nhất là ngâm dâu màu nguyên chất, chất lượng của một hộp phấn son cơ bản quyết định bởi màu sắc và chất lượng của dầu màu nguyên chất, nhất là ngâm nó ở nơi thoáng mát trong nửa năm.
lúc thời gian nửa năm đối với cô mà quả thực là quá dài, cho nên khi ngâm các nguyên liệu trong lọ kín với dầu ô liu, cô đặt lọ kín đó ở bệ cửa sổ bên cạnh, mượn nhiệt từ ánh sáng, như chỉ cần chừng mười ngày là .
Dược liệu còn dư đều mài thành bột, chất bột càng mịn càng , hoa khô dùng phấn son tùy tiện lấy tay nghiên nghiên một chút là nhanh thể thành bột, nhưng t.h.u.ố.c bùn trắng cần gốc của d.ư.ợ.c liệu bạch phục linh và bạch truật(*) nên tương đối phiền toái.
Chú thích:
- Bạch phục linh [Poria cocos Wolf] còn tên gọi khác là Bạch linh, là một loại nấm ký sinh hoặc hoại sinh rễ cây thông.
- Bạch truật là loài thực vật hoa thuộc họ Asteraceae Koidz.
mô tả khoa học đầu năm 1930.
Y học cổ truyền Trung Quốc sử dụng phần rễ của bạch truật một vị t.h.u.ố.c bổ khí kiện tỳ, trừ thấp hóa ứ, cầm mồ hôi và an thai.
Vị tính ôn, vị đắng và ngọt, lợi cho tỳ và vị.
Cũng may trong sân nhà họ Tô còn cối xay, vì tránh cho việc giải thích cần thiết, Ngọc Đào thừa dịp những khác trong nhà họ Tô ở đây mới mang d.ư.ợ.c liệu nghiền thành bột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-66.html.]
Liên tiếp mấy ngày , bột của hai công thức nghiền xong hết , mua d.ư.ợ.c liệu cũng cạn đáy, nghĩ đến mấy ngày mua đồ sáp ong, cô hỏi ý kiến Ngô Hiểu Phượng, là trong nhà họ Tần thể sẽ .
Lúc đó là tháng bảy, ánh mặt trời khiến choáng váng, Ngọc Đào đội một cái mũ lên đường đến nhà họ Tần, nhưng còn đến đích, đường hẹp đụng Tạ Uyển Trinh.
Dường như đối phương chuẩn mà đến, Ngọc Đào cô ngăn .
Hai bốn mắt .
Tạ Uyển Trinh phụ nữ mắt, dáng uyển chuyển yểu điệu, da thịt nhẫn nhụi trắng nõn ánh nắng mơ hồ phát sáng, b* ng*c của cô đúng như Uyển Yến , đổi rõ ràng, cảm giác quân áo của cô chút .
Đôi mắt trong trẻo màu hổ phách lúc quanh mang một cỗ phong tình rõ từ khóe mắt tuôn , giống như dáng vẻ câu hồn trong sách miêu tả, thật giống như một con hồ ly.
Hai cùng lớn lên từ nhỏ, dường như Tạ Uyển Trinh tất cả về Tô Ngọc Đào.
Cô hẳn một cái là thể cảm giác cô đổi chỗ nào, nhưng thời gian chuyện lúc cho sứt đầu mẻ trán, cho nên nhất thời khinh thường.
Bây giờ một cái, cảm giác phụ nữ cũng là Tô Ngọc Đào!
Da Tô Ngọc Đào như , vóc cũng uyển chuyển như , còn giở nhiều chiêu trò như , càng thể xích mích trở mặt thành thù với cô tal
"Tạ Uyển Trinh, cô tìm chuyện gì ?" Ngọc Đào ánh mắt lạnh lùng tr*n tr** của phụ nữ, hỏi: "Nếu như thì để , bận."
Tạ Uyển Trinh bước tới mặt cô, chằm chằm mắt cô, nhẹ nhàng một tiếng: "Không gì, nhớ mượn giúp cô mấy cuốn sách từ thanh niên tri thức Hứa, bây giờ cầm về, cô tiện ?”
Ngọc Đào nhớ nguyên chủ thông qua Tạ Uyển Trinh để mượn sách , nhưng nguyên chủ cũng là thích học, lúc dọn phòng, cô cũng phát hiện sách gì của Hứa Văn Thông.
Cho nên Tạ Uyển Trinh những lời , thể chỉ là một thăm dò.
Ngọc Đào nhẹ nhàng mím môi, liếc mắt chằm chằm cô .