Vốn dĩ Ngọc Đào chỉ đến lấy t.h.u.ố.c, nhưng dùng từ "" một cách tỉnh xảo quá khiến cô lập tức đưa tay , cau mày: "Anh xem, lòng bàn tay mụn nước , đau lắm luôn ít"
Lục Vân Dương cụp mắt, những mụn nước vỡ lòng bàn tay trắng nõn của cô sớm hiện tượng ăn da non, xem mấy hôm nay cô ít việc cực khổ.
Anh khẽ đặt b.út xuống, đăm chiêu : "Thật ..."
Ngọc Đào chờ đợi, nhưng thấy tiếp, bèn dí sát mặt gần: "Thật nghiêm trọng, đúng ?"
Lục Vân Dương "ừm" một tiếng: "Chút nữa thôi là lành ."
Ngọc Đào: "..."
Cô sờ sờ lòng bàn tay, nghĩ tới cơn đau đớn khi mới bọng nước trong lúc đang việc, nhíu mày: "Tuy bây giờ sắp khỏi , nhưng lúc đó thật sự đau...
Bút giấy trong tay chuẩn xong, Lục Vân Dương tiếp lời cô: "Thế bây giờ cô thấy chỗ nào thoải mái?"
Bị chuyển chủ đề, Ngọc Đào cũng tiếp tục nữa, đưa cách điều chế sẵn từ cho : "Hôm nay bệnh, chủ yếu là lấy một ít d.ư.ợ.c liệu, phòng t.h.u.ố.c các đều những thứ nhỉ?"
Lục Vân Dương nhận tờ giấy, đó nhiều t.h.u.ố.c Đông Y, cái gì mà t.ử thảo, hoa lạc thần, bạch phục linh, bạch chỉ... đều là những loại t.h.u.ố.c thường gặp.
"Cô lấy những thứ t.h.u.ố.c gì?" Anh nhíu mày, hỏi.
Ngọc Đào chống tay lên bàn việc của , t.ửm tỉm, hạ giọng: "Làm son và t.h.u.ố.c bùn dưỡng trắng."
Tỏa sáng dịu dàng như một viên ngọc quý, chỗ nào cần dưỡng trắng da chứ?
Gần đây, cô chuyện đúng trọng tâm, tin lắm: "Cô lấy nhiều như , chắc chắn ăn bậy ăn bạ đấy chứ?"
"Bác sĩ Lục, đang quan tâm ?" Ngọc Đào chằm chằm, sự vui vẻ ẩn hiện gương mặt: "Anh yên tâm, sinh mệnh của là nhờ cứu chữa, còn báo đáp mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-63.html.]
Lục Vân Dương liếc cô một cái, soạt soạt lên giấy: "Lần cô cần đặc biệt bảo bác sĩ kê đơn những loại t.h.u.ố.c , thể trực tiếp lấy ở tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh."
"Chủ yếu là sợ họ thôi." Ngọc Đào híp mắt, cảm thấy thế nào cũng thật trai: "Và tiện thể đến thăm ."
Giọng mềm mại, dịu dàng như chiếc lông vũ phe phẩy qua tai, khiến thấy ngứa ngáy.
Ngòi b.út của Lục Vân Dương khựng , vội ký tên đưa đơn t.h.u.ố.c cho cô: "Có thể lấy t.h.u.ố.c ."
Sớm đoán kiểu phản ứng của đàn ông, Ngọc Đào trực tiếp tiếp nhận đơn t.h.u.ố.c: "Vừa nãy lúc xếp hàng ở bên ngoài, giới thiệu là em họ xa của với đồng nghiệp ngoài , ảnh hưởng gì đến chứ?"
"Nếu ảnh hưởng, thì ..."
Lục Vân Dương trực tiếp ngắt lời cô: "Nếu cô cứ trì hoãn, khi chỗ chúng cũng những thứ t.h.u.ố.c cô cần ."
Ngọc Đào biến sắc: "Thật giả thế?" Người đàn ông đáp lời, ánh mắt sâu thẳm, đen láy chỉ chằm chằm cô, hề nhúc nhích, như là một câu trả lời trong im lặng.
Ngọc Đào tin lời , công xã cách đội quá xa, cô chen chúc xe buýt một nữa để lấy t.h.u.ố.c.
Ngay đó, cô chớp mắt: "Thế... thể để ít đồ ở chỗ ?"
Lục Vân Dương thản nhiên cô: "Đồ gì?"
Ngọc Đào dậy, lấy từ trong túi hình trái tim mà cô gấp gọn gàng, đẽ lúc bên ngoài phòng bệnh, cúi xuống, chậm rãi đẩy nó về phía , đôi mắt xinh , hút hồn: "Trái tim của ."
*
Kết cục của việc lời cợt nhả quá mức chính là hạ "lệnh đuổi khách", lúc , tất nhiên Ngọc Đào sẽ còn quấn lấy mà , khi bệnh nhân tiếp theo , cô xoay rời khỏi phòng khám.
tâm tình cô cũng vì mà trở nên quá tệ, bởi vì cuối cùng Lục Vân Dương cũng ném trái tim" của cô trở .