Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:14:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào trong ánh mắt bình tĩnh của chút ý tứ cự tuyệt, lúc tiếp: " học cái , sợ khác chê , cũng tiện cho thứ ba , hôm nay là cuối tuần, lát nữa còn trở về bệnh viện, cho nên mắt chỉ thể phiền ."

Ánh mắt khao khát học hỏi sáng ngời, phảng phất như nếu ai cự tuyệt thì đó chính là tội lớn.

Lục Vân Dương thu hồi sách trong tay, ánh mắt gợn sóng cô: "Cô sách ?”

Trong lời của mang theo nghi vấn, Ngọc Đào , cô dịch chuyển bước chân khiến cho cách giữa hai càng thêm gần gũi mật: "Nhìn cả buổi chiêu cộng thêm một đêm, tin ?"

Ngọc Đào tới gân, mang theo mùi hương độc đáo của cô khỏi len lỏi trong khoang mũi, Lục Vân Dương đặt sách sang một bên, thẳng , tính toán đuổi cô .

Anh thu chân , vươn tay đặt lên ghế dài: "Vậy cô thử ."

Vốn tưởng rằng nhiều đàn ông mới chịu phối hợp, nghĩ tới dễ dàng như , khóe môi Ngọc Đào nhẹ nhàng nhếch lên, ý thiếu chút nữa giấu .

"Vậy bắt đầu nha." Cô một chiếc ghế nhỏ ở một bên, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay để kiểm tra.

Cái ghế nhỏ thấp, vóc dáng cô nhỏ nhắn, qua góc của Lục Vân Dương, giống như là xổm bên cạnh , cúi đầu nhỏ, bộ dáng nhu thuận nghiêm túc.

Đầu ngón tay đặt cổ tay lúc lúc , giống như là bởi vì xa lạ mà sờ chính xác vị trí.

Da thịt chạm , tựa như kiến bò qua, ngứa ngáy, cho đáy lòng hiểu sinh một luông khô nóng khó chịu.

Luồng khô nóng chậm rãi lan tràn đến tứ chi, Lục Vân Dương theo bản năng thu tay , nghiêng đầu cô, giọng lạnh: "Ngay cả vị trí cũng nắm chắc, chứng tỏ sách còn tới nơi, cô nên trở về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-54.html.]

Ngọc Đào đang hạ lệnh đuổi khách, nhưng cô mới tới, bắt mạch còn tới một phút đồng hồ, mà rời .

" mới tự học." Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh của cô thể thấy bằng mắt thường, trừng mắt một cái: "Bác sĩ Lục, bình thường dạy học sinh cũng kiên nhẫn như ?"

Lông mày cô khẽ nhíu, đuôi mắt cong lên, trong đôi mắt xinh tràn đây phục, còn kéo tay đàn ông trở vê.

"Làm việc thể bỏ dở nửa chừng" Lục Vân Dương cô mạnh mẽ đè tay , đầu ngón tay một nữa khoác lên cổ tay : "Lát nữa sẽ ."

Người đàn ông híp mắt, trâm mặc một lát cũng thu tay về.

Như thể sợ thu tay nữa, lúc đây, cô thoáng cái sờ chuẩn vị trí bắt mạch.

Tuy rằng ngày hôm qua Ngọc Đào học thuộc lòng tri thức hơn nửa ngày, nhưng thực tế và lý thuyết là hai chuyện khác , cô chỉ hiện tại mạch đập của ngừng nhảy, về phần rốt cuộc là mạch tượng gì, căn bản là cô nên lời.

Một lúc , giọng của đàn ông đột nhiên vang lên: "Chạm xong ?"

Ngọc Đào theo bản năng : "Chờ , sờ đủ." Một giây , cô bỗng nhiên cảm thấy trong phòng yên tĩnh giờ còn yên tĩnh hơn, xung quanh tựa hồ còn chảy xuôi từng luồng khí hổ rõ ràng.

Cô yên lặng thu tay , bộ như chuyện gì xảy , ho nhẹ một tiếng, đón nhận ánh mắt của : "Mạch tượng của chút đúng!"

"Chỗ nào đúng?" Giọng đàn ông khàn khàn, âm đuôi nhẹ nhàng kéo dài, giống như xem cô chê .

Ngọc Đào trong đầu cố gắng vơ vét kiến thức buổi sáng mới học qua, nhưng cô thật sự hiểu thế nào để kết hợp lý thuyết và thực tế, nhưng điều quan hệ gì đây?

 

 

Loading...