Hơn nữa hiện giờ Ngọc Đào sinh cho Tống Mỹ Hoa một đứa cháu trai y như nguyện vọng của bà , giữa bọn họ cũng sẽ bớt căng thẳng hơn, cuộc sống của Ngọc Đào cũng sẽ bình yên hơn.
Trước đó, vì đặt tên, Ngọc Đào cũng từng hỏi Lục Vân Dương về giới tính đứa bé, vốn tưởng rằng đàn ông sẽ đối xử phân biệt, nhưng ngờ mà thích con trai nhiều hơn.
Ngọc Đào lập tức vui, cho rằng Lục Vân Dương trọng nam khinh nữ.
đó, đàn ông bổ sung: "Anh lớn hơn em tám tuổi, thể sẽ em, nếu , trong nhà cần một đàn ông bảo vệ em, vì nếu là con trai sẽ hơn, đợi đến lúc , thằng bé cũng thành gia lập nghiệp*, đủ sức gánh vác trách nhiệm của một đàn ông."
*thành gia lập nghiệp: gia đình, sự nghiệp.
Tuy lý, nhưng ai con gái bằng con trai? Phụ nữ cũng giỏi, phụ nữ cũng sẽ bảo vệ phụ nữ.
Người đàn ông tiếp: "Nếu là con gái, hy vọng con bé sẽ là bên bảo vệ, chịu trách nhiệm bảo vệ khác, nếu con bé sẽ vất vả."
Anh nghĩ, nếu con gái, nhất định để con bé nép cánh chim của lớn lên, mà chèo chống phong ba, vươn đầu che chở một vùng trời.
Mấy vấn đề khoa học, triết lý nhân sinh gì đó quá phức tạp, Ngọc Đào đó giờ đều , cho nên đó hai cũng rối rắm đề tài nữa.
Bây giờ, Ngọc Đào mới từ Quỷ Môn Quan trở vê đang ngắm con trai của , trong lúc m.a.n.g t.h.a.i thằng bé vẫn luôn ngoan ngoãn, đương nhiên bây giờ càng càng thích.
Lần sinh con, Ngọc Đào nghỉ gần hai tháng, vốn tưởng rằng còn đứa bé trong bụng cô sẽ một thoải mái, nhưng ai ngờ chuyện vượt qua sức tưởng tượng của cô.
Có thể là bởi vì lúc đứa bé còn ở trong bụng quá ngoan, quá dễ bảo, bây giờ bé nghẹn hết nổi , hoặc là thế giới bên ngoài quá , bé vui quá , cho nên buổi tối lúc ngủ vô cùng ầm ï.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-173-toan-van-hoan.html.]
Đương nhiên, đầu cha , Ngọc Đào và Lục Vân Dương cực kỳ kiên nhẫn, chê phiền mà ôm bé, dỗ bé——
"Ngoan, cha ôm con nha, ôm một cái, ngủ ngủ..."
"Ngoan, đừng , con ngủ, chờ ngủ dậy cha sẽ ôm con ngoài chơi...
"Đừng , con nít ngủ sẽ cao..."
" , cùng lắm thì đêm nay cha sẽ nhường cho con!"
"Lục Văn Khang!!! Con nữal"
“Có tin tét m.ô.n.g con !"
Đứa bé đáng thương hiểu hai đang gì, vẫn theo ý như cũ, mới hai tháng mà cho Ngọc Đào tiêu hao hết mỡ bụng của cô khi còn mang thai, cũng gầy một vòng.
Sau khi lăn lộn một thời gian, lẽ đứa bé thích ứng với thế giới mới, cuối cùng còn ầm ï nữa, Ngọc Đào cũng thời gian chuẩn chuyện của .
Gần đến ngày khai giảng, công việc bên đương nhiên cô dẹp qua một bên, Ngô Lương Vũ nỡ để cô nghỉ việc, xét thấy tình hình , lập tức giới thiệu cô với Tống quản lý trụ sở chính nhà máy.
Trụ sở chính nhà máy ở khu đô thị, chuyện đối với Ngọc Đào mà đương nhiên là chuyện thể hơn, cho nên khi lấy phương thức liên lạc của Tống quản lý, cô và Lục Vân Dương lập tức thành một chuyến.
Hai cũng vội tìm Tống quản lý, mà tìm thông tin thuê nhà, bây giờ con cô còn nhỏ, đương nhiên ở cùng với , Ngọc Đào học thể ở ký túc xá chung với , bọn họ cần một nhà trọ thể ở đủ một nhà mấy .
Nhà ở trong thành phố khá dễ tìm, bọn họ trực tiếp đến văn phòng quản lý bất động sản, đó nhận nhà ngay trong ngày.
[Toàn văn ]