Dựa theo thời gian mang thai, Ngọc Đào cảm thấy hẳn là ngày sinh nhật Lục Vân Dương, bọn họ mặt mũi, ở phòng khách việc mờ ám.
Người thật sự là thể d.ụ.c cần bất mãn, bằng thật đúng là khi nào sẽ đột nhiên một kinh hỉ lớn!
Ngọc Đào ngâm , hiện tại mang thai, cho dù lấy thư báo trúng tuyển, lẽ cũng chờ mong như , dù sinh con, cô thời gian học đại học.
Mà đàn ông, lúc nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, giống như sợ thoáng cái là cô thể chạy thoát, siết c.h.ặ.t mười ngón tay của cô.
Dọc theo đường về nhà, trong lòng hai đều tâm sự, với lời nào, xuống lầu, lúc thấy đưa thư bỏ thư hòm thư của bọn họ.
Lục Vân Dương vội vàng gọi đưa thư , lấy một phong thư từ trong tay , chữ phong bì rõ ràng, địa chỉ gửi thư là trường học.
Anh sửng sốt, nhanh ý thức là xảy chuyện gì, vui sướng trong lòng giống như thêm mật thêm đường, niềm vui trong nháy mắt tăng lên gấp đôi!
"Thư của em.
Lúc đưa phong thư cho Ngọc Đào, khóe môi rộ lên: "Chắc là giấy báo trúng tuyển của em."
Ngọc Đào nhanh ch.óng nhận lấy thư từ trong tay mở , đạp mắt cô là mấy chữ "Thông báo nhập học”, tiếp theo là thời gian khai giảng cùng vài câu khách sáo.
Thực sự là thông báo nhập học của trường đại học! Thông báo mà gần đây cô luôn luôn chờ mong.
Ngọc Đào bỗng chút ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-166.html.]
Một giây cô còn tự an ủi mang thai, cho dù nhận thông báo nhập học cũng tiếc nuối như , kết quả đảo mắt nhận thứ cô ngày đêm mong chời"
Sau một lúc lâu, con ngươi ngăm đen của cô khẽ nhúc nhích, ánh mắt chằm chằm đàn ông, chậm rãi hỏi: "Vậy, bây giờ ?”
Cô từng mang thai, trong quá trình đó sẽ diễn như thế nào, cô cũng rời xa đàn ông nhà quá lâu: "Trường ở trong thành phố, hơn nữa em còn đang mang thai."
Lục Vân Dương hiểu ý cô, m.a.n.g t.h.a.i và học đại học mặc dù là hai việc xung đột với , nhưng nếu hai gặp , lẽ cô sẽ đủ tinh lực, hơn nữa việc ở đây, mặc dù cách thành phố chỉ hơn hai tiếng đồng hồ xe, nhưng qua cũng thể chăm sóc cô chu .
Nếu cô đủ sức thực hiện hai việc cùng một lúc, cảm thấy thể nghỉ học , chờ sinh con xong học.
Trâm ngâm một lúc lâu, : "Xem tình hình thế nào , nếu thì nghỉ học , đợi cho đến khi em sinh xong học."
"Thế cũng hả?" Ngọc Đào kinh ngạc: "Có thể tạm nghỉ ?"
"Đương nhiên thể." Lục Vân Dương cầm phong thư trong tay cô, nắm tay cô hành lang: "Việc giao cho , bên ngoài quá lạnh, chúng vê nhà ."
Khi xác nhận Ngọc Đào m.a.n.g t.h.a.i và nhận giấy báo trúng tuyển đại học vài hôm, Lục Vân Dương nhanh ch.óng gọi điện thoại đến trường tìm hiểu một chút về việc tạm hoãn.
Bây giờ trường đại học chỉ mới bắt đầu khôi phục, họ cũng đưa bất kỳ câu trả lời chắc chắn nào về việc tạm hoãn, nhưng xác định rằng cô thể tạm nghỉ, điều cho nhẹ nhõm, đó mới bật mí niềm vui nhân đôi cho trong nhà.
Mang t.h.a.i tới ba tháng nên với bên ngoài, nhưng Trịnh Xuân Linh thật sự là quá kích động, liền quản cái miệng của , cứ như qua nửa ngày, trong thôn đều nhà họ Tô song hỷ lâm môn!
Tô Ngọc Đào từng tùy hứng kiêu căng thi đậu đại học, ngay cả mấy thanh niên tri thức trong đội cũng ai thể thi đậu, cô lợi hại bao.