Tuy rằng phấn mặt sản phẩm chủ yếu trong sinh hoạt, nhưng mà qua mười năm lịch sử cách mạng, nên các cô gái giam cầm mấy năm nay đều lòng yêu cái , thể bắt đầu ở các lĩnh vực mà phát triển, nhà xưởng bọn họ đầu thị trường về phấn mặt chăm sóc sắc , đương nhiên cũng chào đón.
Việc cho Đường Dũng hưng phấn thôi, các yêu cầu nghiên cứu và phát triển mới giao cho Ngô Lương Vũ, đương nhiên Ngọc Đào cũng nhận chịu trách nhiệm bộ phận áp lực.
Không chỉ như , Ngọc Đào cũng tận dụng cơ hội phát triển sản phẩm mới của công ty, đồng thời cố gắng chuẩn một mẫu riêng cho bản để thể độc lập riêng, vì thế mà gần đây cô suy nghĩ vận động đầu óc nhiều.
Ngoại trừ Lục Vân Dương thì tất cả đều cho việc cô đang suy nghĩ quá nhiều việc gì, cô mà tiếp tục đút đồ ăn cho cô.
Kết quả chỉ mới ăn một miếng thì cô phun bộ, phun tới nỗi "Trời sụp đất nứt.
*
*ý là chỉ quá kinh khủng, nghiêm trọng.
Ngô Hiểu Phượng cảm thấy hình như chút đúng, nên chờ Ngọc Đào ói xong , cô lặng lẽ hỏi: "Có gân đây dù em ăn ít nhưng cũng sẽ ói nhiều ?"
Lục Vân Dương lo lắng cho Ngọc Đào, cho nên cũng theo cô, thấy khó hiểu Ngô Hiểu Phong, rõ tại chị đột nhiên hỏi cái .
"Hình như là ." Ngọc Đào suy nghĩ một chút, gần đây khẩu vị của cô quả thật hơn ít, nhưng lúc nôn một lân, hơn nữa hôm nay cũng chỉ là thứ hai: "Chắc là nôn hai , lân sẽ là bởi vì đau đầu nôn mửa, hôm nay thì do ăn nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-162.html.]
Kể từ khi quyết định con, Ngô Hiểu Phượng chuẩn để mang thai, cô xem như may mắn, hiện tại đứa bé hơn một tháng , quá trình m.a.n.g t.h.a.i cô hiểu rõ, nhưng em chồng triệu chứng như , cô chút đoán .
Ngọc Đào bộ dáng nghĩ tới nghĩ lui của chị dâu , khẽ : "Chị dâu, chị cảm thấy em m.a.n.g t.h.a.i đó chứ?"
Lục Vân Dương lúc giống như một ngọn đồi sừng sững, ánh mắt như một ngọn đèn lấp lánh ánh sáng thắp lên trong đêm tối, thoáng cái chằm chằm vùng bụng phẳng phẳng của phụ nữ: "Mang thai?"
Nếu cả hai họ đểu như , Ngô Hiểu Phượng cũng cố ky nhiều nữa, thẳng thắn : "Trước khi phát hiện m.a.n.g t.h.a.i chị cũng giống như em, luôn luôn thèm ăn, ăn xong nôn, chị cảm thấy em vẫn nên để Vân Dương kiểm tra một chú xem thế nào."
Lục Vân Dương tuy rằng là bác sĩ, nhưng dù cũng là chuyên môn về phụ khoa, hơn nữa hai đây vẫn luôn biện pháp an , cho nên cũng nghĩ đến phương diện .
Nghe Ngô Hiểu Phượng xong, trong lòng đột nhiên khẽ động, Ngọc Đào: "Nếu bắt mạch cho em nhé?"
Ngọc Đào trừng mắt đàn ông một cái, Ngô Hiểu Phượng mới m.a.n.g t.h.a.i bao lâu, cho nên chị mẫn cảm cũng bình thường, nhưng Lục Vân Dương thể hai bọn họ cẩn thận bao nhiêu? Hơn nữa chuyện bà dì cả hàng tháng của cô cũng , hẳn là cũng đến thăm đúng hẹn trong mấy ngày nay thôi.
"Không chuyện gì ." Ngọc Đào : "Mấy ngày em sắp tới , rõ ?"
Nói xong, cô đảo mắt Ngô Hiểu Phượng : "Chị dâu, chị quá mẫn cảm , em vẫn cô cô , còn sớm lắm."
Nhắc tới đứa bé của , Ngô Hiểu Phượng thoáng cái dẫn theo hướng khác: "Chắc là do chị suy nghĩ nhiều thôi, nhưng các em cũng chú ý nhiều đó."