Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều gì quá khó với Ngọc Đào - sống hàng nghìn năm, mà lúc văn cô cảm thấy đề tài liên quan tới việc suy nghĩ khi thi đại học thì chút nhạy cảm.
Kiếp Ngọc Đào dành hơn phân nửa thời gian của để lang thang trong cung điện.
Cô hiểu kế hoạch cai trị đất nước của đám hoàng đế, nhưng mà cô cũng chút quen thuộc với chính trị, dù nhiều ít thì cô cũng thể một bản để đ.á.n.h lừa khác, vì thế văn đối với cô cũng gọi là khó mà chỉ là điểm cao .
Sau khi xong đề thi đại học thì cô cẩn thận kiểm tra một nữa, xác định bản thật sự sót câu nào thì lúc mới đem bài thi nộp lên.
Khi Ngọc Đào khỏi chỗ thi thì bên ngoài ít thí sinh ở bên ngoài, lẽ bọn họ quen nên tất cả tụ tập để thảo luận về đáp án của bài thi.
Cô lẻ loi một nhưng khi nghĩ tới Lục Vân Dương thể còn chờ ở bên ngoài thì nhanh ch.óng khỏi trường học.
Trước cửa trường, cô liếc mắt một cái thấy Lục Vân Dương và Tô Ngọc Thanh, trong tay đàn ông đang cầm đồ thấy cô qua thì lập tức đưa tới.
"Lại đây, uống một chút sữa bò nóng." Lục Vân Dương đưa đồ cho cô: "Cảm thấy thế nào?"
Ngọc Đào cầm lấy suy nghĩ một chút về đề thi buổi sáng, mi cong cong lên: "Không khó giống như em tưởng tượng? Chắc là ít nhất cũng 30 điểm?" Nghe mục tiêu của cô chỉ 30 điểm thì Tô Ngọc Thanh nhịn mà to lên: "Chị, chúng quá tự tin ? Tận 30 điểm á?"
Ngọc Dào uống sữa bò gật đầu: "Có thể 30 điểm thì cũng tệ, tổng điểm cũng 100 điểm."
Lục vân Dương xoa xoa tóc cô: "Không , 30 điểm cũng tệ, nếu môn nào cũng 30 điểm thì khi chúng cũng thể đậu một trường ở thành phố."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-154.html.]
Ngọc Đào cảm thấy lời của Lục Vân Dương vô cùng mơ mộng hão huyền, trong năm môn thì lẽ chỉ ngữ văn và lịch sử là sở trường của cô, còn ba môn còn vô cùng khó, đặc biệt là toán học!
mà hiện tại rối rắm thì cũng vô dụng, đến lúc bài thì câu nào câu đó .
Khoảng cách từ nhà tới trường học chút xa nên giữa trưa bọn họ tới quán để ăn cơm, khi cơm nước xong thì Tô Ngọc Thanh lập tức trở về nhà, môn toán sẽ thi lúc 2 giờ chiều nên Lục Vân Dương từ nhà ga trở về, trực tiếp đưa Ngọc Đào tới trường thi.
mà cô thể tưởng tượng nỗi là môn toán thật sự quá khó với cô!
Bởi vì từng học qua nên cô dựa ký ức của nguyên chủ để , cũng thể cung cấp và trợ giúp cho cô chút ít, vì thế lúc đề cô dựa trực giác mà đoán nên hy vọng trực giác của cô quá kém, đừng đem bài thi trứng ngỗng* về nhà.
*trứng ngỗng: 0 điểm.
Bài thi buổi sáng ngày hôm là môn chính trị, những câu hỏi đều vô cùng lạ lãm nên Ngọc Đào dựa ký ức của nguyên chủ để bộ, còn môn địa lý thi buổi chiều, cơ bản thì cô cảm thấy so với toán học cũng giống , đều đoán mò.
Và cũng chỉ môn lịch sử là cô một chút tự tin.
Cuối cùng là bài kiểm tra tiếng Anh bổ sung, thể hoặc nhưng Ngọc Đào vẫn .
Ba ngày bài thi nhanh kết thúc, Ngọc Đào cảm thấy như rỗng tuếch, cảm giác còn mệt hơn nhiều so với lúc cô và Lục Vân Dương bài mấy trong đêm.
Đây căn bản là một việc yêu tinh thể !