Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Anh rũ mắt xuống phụ nữ, khuôn mặt bình tĩnh, bộ dạng khó hiểu : "Tiền lương của là đầu tháng mới giao cho em ?"

Ngọc Đào trừng mắt một cái, đưa mặt gần, phả một thở bên tai : “Anh rõ em tiền lương..."

Hô hấp ấm áp giống như mang theo một dòng điện nhỏ từ cổ chạy xuống, trong lòng Lục Vân Dương còn thể mềm mại của cô, hai mặt công kích, thiếu chút nữa chịu nổi.

Anh c.ắ.n răng: "Vậy, em đang cái gì?"

Nói rõ ràng như , đàn ông hiểu ngốc thì rõ ràng là cố ý, Ngọc Đào ngửa : "Lục Vân Dương, cố ý đúng ?”

Người đàn ông cúi đầu, áp sát mặt cô, giọng trâm thấp trong đêm yên tĩnh đặc biệt mập mờ rõ ràng: "Vì , bây giờ em ăn cơm, ăn ?”

Ngọc Đào là cố ý, cô chớp mắt, ánh mắt trong suốt hiện lên một tia giảo hoạt: "Không thể ăn ăn cơm ?"

Nói xong, duỗi tay chậm rãi cởi nút áo khoác của , tủm tỉm : "Rèm cửa sổ em đều kéo xuống , ở chỗ ai thể thấy..."

Giọng nhàn nhạt, tựa như chuông lay động câu hồn, cho bất giác theo ý nguyện của cô, hai tay đàn ông đột nhiên nâng mặt cô, cúi đầu hung hăng phong bế môi cô.

Lục Vân Dương cảm thấy thể trúng độc của cô.

Trước khi hai còn kết hôn, chỉ chút chuyện đó chỉ là ở trong phòng của , ở giường, nhưng từ khi kết hôn, dường như mở một cánh cửa khác trong thế giới của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-152.html.]

Hoạt động của họ chỉ giới hạn trong gian của họ, từng trong phòng tắm, góc tường, trong ghế, và thậm chí bây giờ trong phòng khách...

Ngay từ đầu, là một đàn ông, còn cảm thấy hổ hơn cô, nhưng từ từ, cũng càng ngày càng hưng phấn, tựa như bây giờ...

Đã gân đầu tháng mười hai, trời càng ngày càng lạnh, phòng lớn, phòng khách trống trải, gió lạnh thấy khe hở cắm kim thổi từ bên ngoài, tuy rằng hiện tại hai chút lạnh như , nhưng theo vận động, cuốn gió lạnh quanh , chỉ lưu một phòng đầy mùi mập mờ và th* d*c.

Bữa cơm , ăn lộn xôn, thể ăn trong bụng cũng bao nhiêu, nhưng Ngọc Đào cảm thấy no, tâm tình cũng cực , khi thu thập xong, cô trở về phòng, nhưng động tác của đàn ông theo đó mà đến, thoáng cái xua tan tâm tình cực của cô.

Hôm nay là ngày 6 tháng 12, ngày 11 thi đại học, chỉ còn bốn ngày, đàn ông lấy mấy tờ giấy thi đề thil

"Ăn no , chúng cùng một chút đề thi đại học năm 66" Lục Vân Dương nghiêm trang : "Đây hẳn là đề thi gần nhất với kỳ thi tuyển sinh đại học năm nay, chúng thử một chút."

Ngọc Đào cả liệt giường, còn tràn đầy nguyên khí, hiện tại chỉ tức giận: "Em , để cho giày vò như , đầu óc đều trống rỗng, hiện tại cũng sắp thở nổi."

Lục Vân Dương cô cuộn chăn lên, vùi đầu gối, chỉ thấy gáy đen nhánh, nở nụ : "Vừa lúc nghỉ ngơi, em còn thể đại chiến ba trăm hiệp ? Làm mà để một câu hỏi kiểm tra thì thể?"

Ngọc Đào tựa hồ còn đang , nghiêng đầu, lộ một con mắt trừng mắt : "Vậy thể giống ? Không hề.

l*m t*nh cần em động não, đề thi cần dùng não!" Lời đột ngột, Lục Vân Dương sặc một cái, nhưng nghĩ , quả thật hình như lý.

, lặng lẽ đặt các bài kiểm tra sang một bên.

Ngọc Đào thấu tình đạt lý như thế, trong lòng khỏi chút vui mừng, nhưng kế tiếp như .

 

 

Loading...