Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đáy mắt đen nhánh của cô giống như là vì lấp lánh, cả đều mang theo hào quang sung sướng, nổi bật cô tựa như .

Yết hầu Lục Vân Dương lăn qua lăn .

Năm xưa trong nhà nghèo, hầu như sinh nhật, đó công việc cũng vân bận rộn, cũng căn bản nhớ kỹ ngày , hoặc là trong nhà sẽ bát mì cho sinh nhật một năm nào đó, nhưng chính thức một sinh nhật như , suy nghĩ một chút hình như thật sự từng .

"Được." Cổ họng khô khốc của khẽ động, phút chốc lên: "Có còn quà tặng ?”

"Làm ?" Ngọc Đào liếc mắt một cái, mua khăn quàng cổ trở về, bởi vì tán gẫu một chút chuyện Tạ Uyển Trinh, phía cô quên kể khăn quàng cổ, đó nghĩ dù sinh nhật cũng sắp tới, cho nên đó cũng lấy .

"Em lấy cho ." Cô xong trực tiếp dậy phòng.

Một lát , Lục Vân Dương thấy trong tay cô cầm một thứ gì đó , đưa cho .

"Lần em chính là bởi vì hợp tác xã cung ứng mua đồ mà gặp Tạ Uyển Trinh" Ngọc Đào mở đồ đưa tới mặt : "Màu sắc thích ?”

Khăn quàng cổ màu lam nhạt, đường khâu chỉnh tê, kiểu dáng đơn giản hào phóng, là màu sắc và kiểu dáng Lục Vân Dương thích, ánh mắt đột nhiên chút nóng, thì là bởi vì mua cái mới thiếu chút nữa Tạ Uyển Trinh bày kế hãm hại.

Đêm nay quả thật đáng để chúc mừng, chỉ là vì sinh nhật của , mà còn bởi vì Tạ Uyển Trinh tự tự chịu!

Ngọc Đào ánh mắt đàn ông hiểu gì, nửa ngày nhận lấy, tức giận phồng má lên: "Đây là khăn quàng cổ em thiếu chút nữa đưa nhà tù, thích cũng thích!"

"Ai thích?" Lục Vân Dương nhận lấy: "Em tặng cái gì đều thích, em đưa cũng thích, chỉ là gặp nhà họ Tạ bọn họ chúng vẫn nên rời xa một chút thì hơn, nhà họ Tạ bọn họ hiện tại đều là đồ điên!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-151.html.]

Xảy chuyện như , nhà họ Tạ ít nhiều sẽ phục, cũng dám cam đoan bọn họ sẽ trả thù.

Ngọc Đào phủ nhận lời của đàn ông là đúng, nhưng lúc , nhắc tới nhà họ Tạ cũng chút mất phong cảnh.

Cô c.ắ.n môi chằm chằm , ánh mắt sáng quắc: "Vậy nếu thích, tối nay em thể đùi ăn cơm ?"

Ánh mắt cô nóng bỏng, nghiêng đầu, thế nào cũng đắn lắm, động tác xoa khăn quàng cổ của Lục Vân Dương dừng một chút, lông mày khẽ nhướng lên: "Không thể."

"Tại ?" Ánh mắt Ngọc Đào khế nhắm, chớp chớp mắt: "Tuy rằng cá và vịt nướng là em mua từ trong nhà hàng, nhưng thịt kho tàu và canh gà là do em tự , vất vả."

Em nấu ăn vất vả như , đùi ăn cơm thì ?

Người đàn ông đặt khăn quàng cổ trong tay lên ghế, giơ tay xoa xoa lông mày, chuyện nghiêm túc: "Vậy thì chúng thể ăn cơm”"

Anh giống như thật sự hiểu ám chỉ của , Ngọc Đào trực tiếp chen lên đùi , hai tay lập tức ôm cổ , ở trong lòng liều mạng vặn vẹo thể ám chỉ: "Lục Vân Dương, cảm thấy ăn cơm như lãng mạn ?”

Khóe môi Lục Vân Dương nhẹ nhàng nhếch lên: "Không hề."

Ngọc Đào chằm chằm một lúc lâu, thấy tựa hồ hiểu ý tứ của , đưa tay trêu chọc yết hầu khẽ nhún của , giọng u oán: "Lục Vân Dương, gần đây lâu giao lương thực..."

sức vặn vẹo thể như , thỉnh thoảng ma sát, Lục Vân Dương thể hiểu ý của cô, ngẫm , gần đây bận rộn, quả thật mấy ngày .

vẻ mặt u oán của cô, chút trêu chọc cô.

 

 

Loading...