Mà giờ mười năm mới khôi phục thi đại học quả thật dễ dàng, nên với hợp tác xã cung ứng một chút nếu thì việc coi như xong.
"Nếu bây giờ thi đại học thiếu tiền, trộm tiên khám bệnh của khác, vu khống thành công vẫn tiền nhận sai, công an các cũng thể thả ?" Giám đốc hợp tác xã cung ứng và tiếp thị trực tiếp phản bác: "Người còn ăn cắp mắt , hành vi thật xal"
Những công an cũng là thấy gây hậu quả nghiêm trọng gì cho nên mới nghĩ đến đại sự hóa nhỏ, nhưng hiện tại bên đương sự đồng ý, bọn họ đương nhiên cũng sẽ cưỡng ép cho Tạ Uyển Trinh thả .
Quá trình xét xử cuối cùng còn cần một chút thời gian, Hôm nay Lục Vân Dương nhất định là đợi kết quả, liền về nhà tin tức cho Ngọc Đào: "Thế nào cũng nửa tháng mới thể kết quả, thái độ nhận sai của cô , phỏng chừng phán đoán một năm "
Khóe môi Ngọc Đào khẽ nhếch lên, nửa tháng qua thời gian thi đại học, cho dù Tạ Uyển Trinh chỉ ở tù một năm, cũng đủ để cô xổm ở bên trong, hơn nữa phỏng chừng sẽ nơi lao động giáo dưỡng tiến hành cải tạo!
"Anh cảm thấy em hả hê khi khác gặp họa ?" Cô đàn ông chớp chớp mắt: "Có là tính ?”
Lục Vân Dương nhướng mày, nhếch môi : "Chỗ nào hỏng ? Nếu cô ý hãm hại em, em lấy cơ hội hả hê khi gặp họa?"
Dứt lời, : "Lúc chúng nên ăn uống một chút chúc mừng, như thế mới gọi là vui sướng khi gặp họa."
Ngọc Đào cong cong mắt liếc một cái: "Muốn chúc mừng , chờ chút."
Nói xong, nhanh chui phòng bếp bưng mấy món ăn ngoài.
Lục Vân Dương một bàn thức ăn đầy, chỉ thịt kho tàu, vịt nướng, cá, còn canh gà nóng hổi, bàn thức ăn còn tưởng rằng sắp đón năm mới.
Bận rộn mấy ngày, ngay cả cơm cũng ăn ngon, đàn ông ngửi thấy mùi thịt cũng nuốt nước bọt một cái: "Không đến mức, vì một Tạ Uyển Trinh, mà ăn ngon như chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-150.html.]
Ngọc Đào khẽ, bày biện đồ ăn chỉnh tê: "Ai là vì cô ?"
Lục Vân Dương: 222
Không chúc mừng ?
Người đàn ông tựa hồ cũng nhớ rõ hôm nay vì đột nhiên ăn ngon như , Ngọc Đào thể nhắc nhở : "Anh nhớ rõ hôm nay là ngày gì ?”
Thân thể Lục Vân Dương chấn động, nhớ rõ bác sĩ lúc cùng nhiệm vụ từng qua bởi vì mấy ngày quên sinh nhật vợ thể hiện chúc mừng gì cả, vợ tức giận mấy ngày, ngày hôm qua hai mới hòa, cho nên lời ngọc đào , đầu óc lập tức nhanh ch.óng chuyển hướng.
Hai bọn họ kết hôn ba tháng, hẳn là hơn trăm ngày ngày cưới chứ?
Sinh nhật của cô sẽ đến tháng Giêng năm , và bây giờ cũng tới ngày đó ?
Hôm nay 6 tháng 12, cũng là ngày truyên thống, vì hôm nay là ngày gì? Nhìn nửa ngày trả lời, Ngọc Đào thở dài một tiếng, tuổi còn trẻ, trí nhớ kém như .
Cô nhíu mày, trong lòng Lục Vân Dương nóng nảy, chuyện cũng chút chột : "Mấy ngày nay quá bận rộn, đầu óc hoạt động , em đừng tức giận."
Ngọc Đào im lặng liếc một cái: "Hôm nay là sinh nhật , tại em tức giận?"
Lục Vân Dương ngây ngẩn cả , ánh mắt sáng quắc chằm chằm cô: "Sinh nhật ?”
" , từ hôm nay trở hai mươi bảy tuổi đó." Ngọc Đào nhướng mày, ánh mắt dở dở : "Ban đầu em học khác bánh ngọt gì đó, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vân là ăn mì trường thọ của em thì hơn."