Ngọc Đào nghi ngờ ừ một tiếng, đàn ông : "Bây giờ là thời kỳ thi đại học, nếu em phán tội, tới công việc và thi đại học đều mất, ngay cả cũng thể cũng ảnh hưởng."
Nếu chuyện hôm nay xảy với , Ngọc Đào nghĩ tới Lục Vân Dương thể ảnh hưởng: "Nghiêm trọng như ?"
"Đương nhiên." Ánh mắt Lục Vân dương lạnh lùng âm trầm, xoa tay: "May mắn là cô tự tự chịu, bằng gặp nạn chính là chúng ."
Ngọc Đào cũng cảm thấy lạnh gáy, khó trách nguyên chủ trong nguyên văn luôn nhiều Tạ Uyển Trinh coi là công cụ đè đầu cưỡi cổ ức h**p, Tạ Uyển Trinh vốn là nhân vật ngoan độc.
"Vậy năm nay cô thi đại học nữa ?" Cô hỏi đàn ông.
"Không nhất định thể phán tội." Lục Vân Dương híp mắt một chút, nhanh nghĩ đến cái gì, đó bưng thức ăn khỏi phòng bếp.
"Tại ?" Ngọc Đào theo phía hỏi: "Thứ chính là từ trong túi cô rơi , hơn mười đôi mắt đều thấy, cái vẫn thể phán ?"
Trộm cắp hiện tại là tội danh tuy rằng nghiêm trọng, nhưng nếu Tạ Uyển Trinh nhận sai thái độ , hơn nữa cái hợp tác xã cung ứng tiêu thụ cũng nguyện ý tha thứ cho cô và nhận bồi thường, đồn cảnh sát thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa .
Hiện tại thi đại học sắp tới, Tạ Uyển Trinh nhất định sẽ nghĩ đủ biện pháp khắc phục, cho nên thể phán còn chắc chắn, cho nên...
Lục Vân Dương nhanh ch.óng đặt đồ ăn trong tay xuống, hỏi Ngọc Đào: "Em buổi chiêu cô còn vu khống em?" Ngọc Đào nhướng mày : " , cô vốn là hại em, em chẳng qua là lấy nhân đạo của còn gậy ông đập lưng ông chút thôi, ai bảo cô †a đáng đời!"
Lục Vân Dương trầm ngâm trong chớp mắt: "Anh gọi điện thoại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-149.html.]
Ngọc Đào một tiếng, đàn ông gọi điện thoại, xoay phòng bếp bưng hết đồ ăn bên trong lên bàn, đợi một hồi lâu, đàn ông bên mới cúp điện thoại.
"Bây giờ thì " Lục Vân Dương ngôi xuống với Ngọc Đào: "Chắc chắn cô sẽ phán tội."
Ngọc Đào sắc mặt đàn ông vẫn bình tĩnh, nháy mắt mấy cái: "Anh gọi điện thoại đến đồn cảnh sát?"
"Không ." Ánh mắt Lục Vân Dương khế thu : "Anh quen quản lý hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, gọi điện thoại cho phản ánh tình huống chiều nay."
"Tạ Uyển Trinh mắt bao trộm đồ còn ý đồ bôi nhọ khác, phạm sai lầm nghiêm trọng như , nên tha thứ, cô hẳn là nên ở bên trong lâu một chút, miễn cho còn gây họa cho khác!"
Ngọc Đào đàn ông, trong lòng cảm thán một tiếng, thì là trừng trị nha.
Làm lắm!
Tội trộm cắp nếu kết án Tạ Uyển Trinh sẽ tù bao lâu nữa, nhưng kỳ thi tuyển sinh đại học tháng 12, cô chắc chắn sẽ bỏ lỡ, việc của cô cho các thí sinh khác năm nay bớt một đối thủ cạnh tranh, hình như như thế cũng là một chuyện đấy chứ?
"Vậy thật sự sẽ phán tội ?" Cô hỏi Lục Vân Dương nữa.
Lục Vân Dương gật đầu: "Mấy ngày nay sẽ lưu ý, em yên tâm." Chuyện Lục Vân Dương quản , nhưng hiện tại phụ nữ nếu tác oai tác quái, Lục Vân Dương đương nhiên bao giờ cho cô cơ hội!
Lục Vân Dương , tuy rằng mới chuyển đến bệnh viện, nhiều công việc bận rộn , nhưng vẫn dành mấy ngày rảnh rỗi theo dõi chuyện một chút.
Không thể Tạ Uyển Trinh quả thật lợi hại, cô bồi thường gấp mấy tiền bồi thường, lấy lý do thi đại học, nước mắt nước mũi đến độ động lòng với công an thẩm vấn, những công an cũng nghĩ, thái độ nhận sai của cô tệ.