Nếu quầy thấy, đất cũng thấy, là...
Nhân viên bán hàng cũng thể tùy tiện chỉ trích khác, chỉ hai : "Giúp xem chân các cô b.út của ?”
Ngọc Đào rũ mắt mặt đất một cái: "Không ."
Nói xong, điều cầm lấy túi xách của , đem đồ vật bên trong đổ ,"Trong túi của cũng b.út của cô."
Nhân viên bán hàng , trong túi của cô ít đồ vật nhỏ, cái gì mà son môi và chìa khóa son phấn các loại, quả thật cũng b.út, nhưng cây b.út cũ, hơn nữa còn là màu xám, là cây b.út màu đen tìm .
Tạ Uyển Trinh trong lòng vụng trộm , nghĩ b.út đương nhiên sẽ ở trong túi xách của cô, bởi vì nó ở trong túi áo của cô, lát nữa nhắc nhở nhân viên bán hàng lục soát thể mới .
cô như thế, Tạ Uyển Trinh bất giác sờ sờ túi tiên của một chút.
May mắn , gì trong túi.
Tô Ngọc Đào quá mức tự giác, nhân viên bán hàng cũng ngượng ngùng, đang chuyện, cô với cô gái bên cạnh: "Túi xách của cô cũng lấy xem , đừng để hiểu lâm trong lòng."
Tạ Uyển Trinh cô vội vàng âm thầm chỉ trích, lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn, đổ tất cả đồ trong túi xách của cô lên quầy: "Túi của cũng b.út của cô !"
Cùng với giọng khẳng định của cô, đồ đạc trong túi rơi xuống, đập cửa sổ quầy, Đinh" một tiếng, một cây b.út mới từ bên trong rơi .
Tạ Uyển Trinh cây b.út , sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, nó rõ ràng ở trong túi Tô Ngọc Đào, đột nhiên ở trong túi của ?
Cô vô thức đưa tay với lấy nó, nhưng tay của nhân viên bán hàng nhanh hơn cô một bước.
Nhân viên bán hàng cây b.út, đó khắc rõ ràng hợp tác xã cung cấp và giá b.út, b.út là cô giữ, nếu thể tìm thấy, đến lúc đó cô sẽ mất tiền!
"Cô ăn cắp b.út của ư?" Ánh mắt cô tức giận chằm chằm Tạ Uyển Trinh, thoáng cái túm lấy cô : "Vừa cô chính là đặt sợi len ở b.út!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-146.html.]
"Không !" Tạ Uyển Trinh lúc phản bác, dùng sức giấy giụa: " trộm b.út của cô."
Nhân viên bán hàng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , thoáng cái mở cửa quầy từ bên trong : "Vậy b.út của trong túi của cô?"
Lư
Lời chất vấn của cô dẫn dắt tất cả ánh mắt đến Tạ Uyển Trinh, ánh mắt sáng quắc tựa như từng đợt tia lửa, thiêu cô như thể thiêu cả một cái động.
Đầu óc Tạ Uyển Trinh trống rỗng, ánh mắt thoáng khóe môi Tô Ngọc Đào như như , giống như rõ tất cả.
Là Tô Ngọc Đàol
Vừa cô đột nhiên kéo một cái, chính là lúc đó nhét b.út trong túi của !
"Là cô !" Tạ Uyển Trinh đầu chỉ Tô Ngọc Đào: "Vừa cô kéo một cái, đó nhét b.út trong túi của ."
Đó là sự thật!
Người khác khẳng định tình huống gì, nhưng lúc Tạ Uyển Trinh phản ứng .
"Cô gì ?" Ngọc Đào liếc mắt cô , ánh mắt điềm đạm đáng thương,"Bút là từ trong túi của cô rơi , vẫn luôn chọn khăn quàng cổ mà."
Đôi mắt lấp lánh của Tô Ngọc Đào mang theo kinh ngạc, giống như một con thỏ sợ hãi, tai họa bất ngờ, vô cùng đáng thương.
Bút là từ trong túi của Tạ Uyển Trinh rơi , nhân viên bán hàng và cũng kẻ ngốc, cô cái gì thì tin cái đó.
Hơn nữa, cô còn ý đồ đổ tội cho khác, , tất cả đều cảm thấy Tô Ngọc Đào vô cùng đáng thương.
Trong đám nhanh chỉ Tạ Uyển Trinh : "Cô như là trợn mắt dối đói"