Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Anh nghĩ theo cô, trong cổ họng khô khốc phát thanh âm hưng phấn đến nỗi xong: "Không, ôm em như ."

Nói xong, cúi đầu hôn xuống phía , trong khí như quẩn quanh mùi hương ngọt ngào, tựa như một đứa trẻ đang vui vẻ bóc quà của .

Màn đêm yên tĩnh, ánh trăng chiếu qua cửa sổ vương tràn một mảnh sáng ch.ói, cô mở to mắt, thấy loáng thoáng quần áo ném xuống đất, trong lòng quýnh lên, âm thanh run rẩy : "Đừng ném loạn..."

Quần áo của cô là màu trắng, ném xuống đất chắc chắn sẽ bẩn mất, ngày mai bọn họ còn ngoài, thể ném mặt đất .

"Ngày mai em còn..."

Thanh âm từng chút từng chút khiêu khích của mà trở nên đứt quãng, giống như cảm thấy cô điều , Lục Vân Dương đột nhiên liền hành quân lặng lẽ, nếu trải qua một đoạn thời gian đó với , động tác như của lẽ còn khiến Ngọc Đào hiểu lầm rằng .

Đang hỏi, ván cửa bên cạnh bỗng nhiên vang lên một trận tiếng đập cửa, theo đó là âm thanh của một đàn ông vang lên: "Ai ở bên trong?”

Thanh âm ở quá gần, Ngọc Đào hoảng sợ, thể cũng theo đó tụt xuống.

Nam nhân nhận dọa sợ, nâng cô lên, đó lập tức vươn tay che miệng cô cũng nín thở.

Âm thanh chính là Trịnh Thiếu Đông, buổi chiều tan liền huyện, lẽ bọn họ lỡ phát động tĩnh cảnh giác, nên đến đây xem thử.

Người bên ngoài dừng một lát, tiếng bước chân cũng theo đó vang lên, một ánh đèn pin từ khe cửa chiếu .

Trái tim đang đập gia tốc của Ngọc Đào bỗng ngừng , sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch.

Hiện tại bên trái bọn họ là cửa, bên tay là cửa sổ, lẽ sẽ phát hiện!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-142.html.]

*

Việc khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học đối với dân chúng tước đoạt mười năm thi đại học mà , hình như là một chuyện vô cùng đáng mừng, nhưng Ngọc Đào là hồ ly tinh...

Kiếp , cô sống hàng ngàn năm, tất cả thứ thế giới thấy, nhưng cái gì cũng thể trải qua, tất cả các loại cách quyến rũ đàn ông cô thử, nhưng trong quá khứ từng thử tham gia bất cứ kỳ thi đại học nào, chứ đừng đến việc học hành trong thế giới .

Hơn nữa thành tích nguyên chủ cũng kém cỏi, ngay cả trường trung học cũng học, chỉ trong đầy hai tháng cho cô thi đại học, cho dù hiện tại thể dùng yêu thuật thì cô cũng thi .

"Không chứ?" Cô theo bản năng từ chối: "Điểm của em , bây giờ chỉ hai tháng, chắc chắn thể vượt qua."

Ngay cả lông mày cô cũng chữ cự tuyệt, Lục Vân Dương thể : "Không , kỳ thi đại học năm nay chúng thử , sang năm cũng thể thi ."

Ngọc Đào:...

Trời ạ, năm vẫn còn thi nữa ưi!

là một tin dữ lớn đó!

" em bận." Ngọc Đào giãy giụa, cũng tham gia kỳ thi đại học gì, hơn nữa hiện tại công việc của cô cũng tệ, cô còn lén lút nghiên cứu thêm một sản phẩm mới, đến lúc đó tự ăn: "Em còn nghiên cứu sản phẩm mới, em , chúng còn sớm sinh con."

Ánh mắt cô lóe lên, ngay cả chuyện của đứa bé cũng lấy , Lục Vân Dương khỏi nghĩ đến lời cô lúc : "Không em sinh con ?"

"Em sinh nha." Con ngươi ngăm đen của Ngọc Đào khẽ chuyển động: "Chỉ là thuận theo tự nhiên mà thôi, cân cố ý ."

Tuy rằng Lục Vân Dương thật sự hiểu rõ tất cả về vợ của , nhưng ở chung gần nửa năm, thể cô tìm nhiều cớ như rốt cuộc là vì cái gì.

 

 

Loading...