Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trên đường phong cảnh , ở nửa đường, hai vợ chồng xe mỹ lướt qua , cũng hề thấy , đến hơn bốn giờ chiều, chờ Ngọc Đào bên vội vàng chạy tới bệnh viện, Lục Vân Dương trong tay cầm hoa cũng chạy tới lâu nhà máy.

Anh mượn điện thoại của bảo vệ gọi đến phòng nghiên cứu, điện thoại Ngọc Đào xin nghỉ, cho rằng cô xảy chuyện gì, vội vàng gọi Ngô Lương Vũ điện thoại.

Ngô Lương Vũ nhận điện thoại của giải thích, bối rối một chút, thành thật đem chuyện Ngọc Đào buổi trưa xin nghỉ phép về xã cho Lục Vân Dương.

Cuối cùng, hỏi: "Anh việc nên thể về ?"

Lục Vân Dương:...

Mẹ kiếp, sai lâm, kinh ngạc mà chỉ kinh hãi!!

Chờ mượn điện thoại vội vàng gọi đến bệnh viện, Ngọc Đào tức giận đến đỏ mắt, chỉ ủy khuất chất vấn: "Đây là cho em kinh hỉ ?"

đặc biệt xin nghỉ phép đó!

"Nếu việc vui là như thế , em tin ?" Lục Vân Dương bất lực giải thích, thề chuyện vui cho cô thật sự như , chỉ là biến khéo thành vụng.

Ngọc Đào thở một , kỳ thật cô cũng nghĩ cuối tuân việc mà cuối cùng xuất hiện trong huyện: "Thế là chuyện gì vui ?"

"Hôm nay cầm theo phiếu đồng hồ, vốn dĩ định đưa em mua đồng hồ" Lục Vân Dương ôn tồn giải thích: "Thế mà nghĩ tới em cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-139.html.]

Trong lòng Ngọc Đào đột nhiên thật tức giận, thế nhưng nghĩ tới nguyên nhân của việc , thần sắc mặt cũng hòa hoãn , chỉ là chuyện mua đồng hồ mà thôi, phí công sức đây là chuyện vui gì, hại cô chạy đến phí công?

Cô thở hắt một , tức giận : "Em mặc kệ, dù bây giờ em ở công xã, tới em tự về nhà."

Cô chỉ một , về nhà khẳng định là về nhà họ Tô, Lục Vân Dương tự nhiên : "Em đừng tức giận, ở bệnh viện chờ , lập tức nghĩ cách chạy trở về."

Ngọc Đào còn thể gì bây giờ? Chỉ thể ở bệnh viện chờ , cũng may cô quen thuộc với bệnh viện , hơn nữa cũng , nên liền cúp luôn điện thoại.

Lúc Lâm Lệ Phương còn tan tâm, đến Ngọc Đào đôi mắt liền đỏ, cô một tháng cho lấy hàng, gần đây tìm cô lấy hàng căn bản cách nào báo cáo , sinh ý như thế cứ liền bỏ lỡ.

vội xông lên, trực tiếp đem kéo qua một bên hỏi: "Sao gần đây cô đến bệnh viện? Làm tìm c.h.ế.t!"

Ngọc Đào Lâm Lệ Phương tìm để gì, nhưng hiện tại cô lấy hàng cho cô , cô thẳng giấu diếm: "Gần đây bận , lẽ nữa."

Tin tức như sét đ.á.n.h giữa trời quang Lâm Lệ Phương cứng : "Cô ngày nghỉ ? Là gì hả?"

Ngọc Đào suy nghĩ một chút, cắt gọt chuyện công việc của mà kể cho cô : " Bây giờ ngày nào cũng bận, thật sự là thời gian, cũng nghĩ sẽ tiếp nữa."

Lâm Lệ Phương cô tìm công tác trong huyện, trong lòng đột nhiên cảm thấy hâm mộ, nghĩ một lát liền thể hiểu , Tô Ngọc Đào hiện tại công việc như , mạo hiểm việc đó nữa?

cách nào miễn cưỡng , chỉ thể tiếp thu sự thật nhưng vẫn từ bỏ ý định: "Sau một hộp cũng thể ?"

"Làm nổi." Ngọc Đào , đợi phấn nền trong nhà xưởng tung thị trường, nếu Lâm Lệ Phương quá ngốc hẳn cũng thể đoán chuyện là như thế nào.

 

 

Loading...