Ngọc Đào : "Và phương diện trong phạm vi năng lực của nữa, nên là tìm Ngô Lương Vũ."
Công thức của Ngọc Đào cũng sai, chỉ là phương t.h.u.ố.c trong hoàng cung dùng d.ư.ợ.c liệu quả thật quý hiếm, đối với bọn họ mà là xa xỉ, nên cũng trách Đường Dũng phản ứng như .
công thức cũng tất cả đều vô dụng, nếu Ngô Lương Vũ thể tìm một ít t.h.u.ố.c thế, lẽ thể phát triển một sản phẩm mới .
Đường Dũng nhíu mày, tìm d.ư.ợ.c liệu mới thế, tỷ lệ với d.ư.ợ.c liệu , cơ bản đều tính toán , quá trình cũng hề đơn giản.
Ngọc Đào vẫn lời nào, tiếp: "Kem trắng hiện tại chúng còn hiểu rõ, cảm thấy cần vội vàng phát triển sản phẩm tiếp theo, việc thể vội vàng, bằng chỉ tăng kinh phí nghiên cứu và phát triển hơn thôi."
Đường Dũng sờ sờ mũi, suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn để cho cô ngoài .
Mặc kệ nghĩ cái gì, Ngọc Đào xem như đem mầm mống của vắt kiệt, liền bóp c.h.ặ.t , trở văn phòng, cô đem chuyện với Ngô Lương Vũ một chút.
Ngô Lương Vũ Đường Dũng quá gấp, an ủi cô một chút, việc liền bỏ qua một bên.
Trong một tuần việc, bởi vì buổi trưa Lục Vân Dương thỉnh thoảng gọi điện thoại đến văn phòng, Ngọc Đào cũng cảm thấy quá yên lặng, nhưng đến thứ sáu, đàn ông đó gọi điện thoại đến và cuối tuần bệnh viện việc, thể về !!!
Hai năm ngày gặp mặt, một ngày thấy cách ba thu, tính toán thấy, bọn họ hiện tại mười lăm thu thấy, Ngọc Đào thật sự thấy nhớ nhiều: "Thật sự thể đến ?"
"Ừmf" Giọng Lục Vân Dương chậm rãi: "Chờ bận rộn xong về, đến lúc đó tận tâm tận lực bồi dưỡng cho em”
Cũng quá nhớ , Ngọc Đào lời bắt đầu nghĩ lệch qua hướng khác: "Bồi thường như thế nào? Em thể cầu ước thấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-138.html.]
Trong điện thoại, đàn ông dường như thấy cô nũng, chỉ nghiêm túc : "Anh sẽ tặng em một bất ngờ."
Ngọc Đào khóe miệng cong cong, đột nhiên sinh một ý chờ mong: "Cái gì mà bất ngờ?"
Lục Vân Dương thứ trong tay, chỉ , trầm xuống : "Đến lúc đó em sẽ ."
Thật lúc kết hôn từng nghĩ tới việc tặng cho cô một chiếc đồng hồ, chỉ là vẫn luôn khan hiếm, hiện tại rốt cục cũng đợi , cảm thấy trực tiếp tặng một chút bất ngờ nào cả, cho nên nghĩ tới nghĩ lui thì gọi cuộc điện thoại .
Chờ gọi xong, thu dọn đồ đạc, nhanh ch.óng tới, cho cô sự bất ngờ .
Ngọc Đào hỏi xong một hồi cũng trả lời rõ ràng, cuối cùng tán gẫu hai ba câu liền cúp điện thoại.
Sau khi cúp điện thoại, cô mới nhớ vội lật lịch trực của một chút, phát hiện sáng mai cần trực!
Cô cẩn thận suy nghĩ một hồi, cảm thấy thời gian việc của Lục Vân Dương định vốn là chuyện thường tình, nếu thể đến, cô qua là , vợ chồng còn những chuyện gì?
Cuối cùng, cô thử tìm Ngô Lương Vũ, dù buổi chiều cũng việc gì, cô thẳng xin nghỉ.
Ngô Lương Vũ cô mới kết hôn, cuối tuần Lục Vân Dương thể về , buổi chiêu cũng chuyện gì, cho nên sảng khoái đáp ứng phê chuẩn nghỉ của cô.
Vốn Ngọc Đào gọi điện thoại trở về cho Lục Vân Dương, nhưng đến lúc, cô vội vã tan tâm quên mất, cuối cùng tự an ủi một chút, cho một chút bất ngờ cũng tồi.
Bên , Ngọc Đào hưng phấn lên xe hai giờ rưỡi chạy đến xã, bên Lục Vân Dương trong tay cầm một bó hoa nhỏ, trong túi mang theo quà, hưng phấn lên xe hai giờ rưỡi chạy tới huyện.