Ám chỉ rõ ràng như , Lục Vân Dương đương nhiên phản ứng , nhanh cầm lấy bàn tay còn đang mải mê chải n.g.ự.c, ánh mắt sâu thẳm trừng mắt cô: “Em gì ?”
"Không gì, nóng quá mất." Ngọc Đào , lông mi thật dài khẽ chớp: "Chúng cùng tắm ?"
Lục Vân Dương , nhéo mặt cô một cái: "Em tắm , nấu cơm, lát nữa em xong là thể ăn ngay."
Tống Mỹ Hoa bọn họ tủ lạnh ở đây, hôm nay còn cố ý đựng nhiều đồ ăn, sống, chín đều , tùy tiện một chút là thể ăn.
"Thật sự cần cùng tắm?" Ngọc Đào chằm chằm , mắt hàm chứa chờ mong: "Anh ?"
Lục Vân Dương ho nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng đẩy tay cô ngoài: "Trời còn sớm, em tắm , ngoan, lời."
"Được ." Ngọc Đào sắc mặt nghiêm nghị của , bộ dạng vốn hề lời, lúc lên: "Vậy em tắm á."
Lục Vân Dương gật gật đầu, cũng dậy theo: "Có chỉnh cho nước ấm ?"
"Không cần, em tắm một chút là ." Ngọc Đào xong xoay phòng vệ sinh, hiện tại nóng đến sắp chín tới nơi, gì còn cần nước nóng nữa.
Không thể , nhà bên , phòng chỉ trang đèn điện, nhà vệ sinh riêng biệt, so với ở thôn, so với nhà bên ngoài thực sự hơn nhiều, nhiều là đằng khác.
Phòng tắm tuy rằng lớn như cô tưởng tượng, nhưng vòi nước gì đó, những thứ nên đều , tắm rửa đặc biệt thuận tiện.
Trời nóng, nước lạnh như tưởng tượng, Ngọc Đào tắm một hồi, nhẹ nhàng mở cửa, hướng ngoài hô: "Bác sĩ Lục, em quên lấy quần áo, giúp em tùy tiện lấy một cái ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-134.html.]
Lục Vân Dương mới nấu hai món thì cô tắm xong, tốc độ hình như nhanh, nhưng cũng nghĩ nhiều, rửa tay liền phòng lấy quần áo.
Đến phòng vệ sinh, cửa mở , nhẹ nhàng đẩy một cái, còn vươn đồ trong tay , cổ tay thoáng cái kéo bên trong.
Lục Vân Dương cứ như kéo phòng vệ sinh, đó, một thể mềm mại nhào tới, cô gái trực tiếp đè lên tường.
Lục Vân Dương:...
Phòng tắm mát mẻ, ánh sáng đầy đủ, một mùi hương nhàn nhạt tràn ngập .
Thân thể cô gì, ánh sáng, cô tựa như một khối ngọc đang tỏa ánh sáng ôn nhuận, tựa hồ còn sữa tắm rửa sạch, thể cảm nhận sự trơn lạnh.
"Bác sĩ Lục, lau lưng cho em ." Ngọc Đào ấn n.g.ự.c , đầu ngón tay khẽ điểm lên , trong ánh mắt cô là sự đắc ý: "Tay em thể với ."
Tối hôm qua hai trải qua một đêm mật nhất, nhưng lúc Lục Vân Dương rũ mắt xuống, bộ dáng sóng biển mãnh liệt của cô, vẫn cảm thấy miệng lưỡi khô khan.
Hai ôm , từ l.ồ.ng n.g.ự.c lan tràn chung quanh cảm giác cho khó thể thành lời, yết hâu nhẹ nhàng lên xuống, l**m môi, phát run: "Muốn lau như thế nào?" Ngọc Đào đưa khăn mặt trong tay cho , chạm cằm , xoay , bóng lưng mảnh khảnh hướng về phía , chậm rãi khom lưng xuống, đầu : "Cứ như lau ..."
Lục Vân Dương tư thế hổ của cô như , đầu óc đột nhiên trống rỗng, cái "lau" từ miệng cô lúc thấy cũng trở thành một loại ý tứ khác.
Nếu là lúc mới bước còn thể bình tĩnh một chút, nhưng hiện tại, cảm giác sớm rơi bây của cô, nếu chút gì đó, căn bản thể bước ngoài .
Anh đáp ứng lời mời của cô, khăn trong tay nhẹ nhàng di chuyển, cơ thể cũng tự giác cúi xuống.
Chuyện xảy như thế nào, đương sự Ngọc Đào còn rõ, hơn nữa thêm phần thích thú, cô quyết định sử dụng tư thế nhiều hơn.