Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Vân Dương đột nhiên phát hiện phạm một sai lâm lớn.

Hôm nay là đầu tiên của cô!

Vừa như tên lên nỏ, một bộ dáng kiềm chế nổi, hơn nữa còn mười phần hung ác, cô phỏng chừng thích ứng , cho nên .

"Em, em ?" Anh đột nhiên bối rối , cúi đầu dỗ dành cô: "Có thoải mái ?"

Lời của , tựa hồ cho cô gái cảm thấy càng thêm ủy khuất, tiếng nức nở của cô ngược càng ngày càng xu hướng xúc động hơn.

"Đừng ." Lục Vân Dương hôn từng giọt nước mắt đang rơi của cô: " Vậy, để em giáo huấn , ?"

Ngọc Đào lắc đầu, nước mắt liên tục rơi, tựa như một đóa hoa chìm nổi trong mưa bão, cho thể nổi lên lòng thương tiếc.

Lục Vân Dương c.ắ.n c.ắ.n môi, ngón tay lạnh nhẹ nhàng xẹt qua khóe mắt cô, dỗ dành: "Vậy, để em c.ắ.n , ."

Một lát , Ngọc Đào chậm : "Em mới thèm..."

Giọng cô nhẹ nhàng như nũng, dường như vẫn còn mang theo thập phần quyến rũ.

Lục Vân Dương nâng mặt cô lên, hôn lên môi cô, giống như dỗ dành một đứa bé: “Anh hôn hôn thì em sẽ đau nữa."

"Thật đó..."

"Không mà..." Ngọc Đào nhẹ nhàng hít thở nhẹ nhàng, chậm rãi bình tĩnh .

Lục Vân Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Không cái gì?"

Ngọc Đào đối mặt với ánh mắt của , đôi mắt hoa đào xinh bỗng nhiên nở nụ , mềm mại : "Không đau."

Lục Vân Dương nghi hoặc ừ một tiếng: "Vậy vì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-132.html.]

"Em... em thích."

Ánh mắt hoa đào đong đầy ý , bộ dáng vô cùng hài lòng .

Ngày hôm , Ngọc Đào đ.á.n.h thức bởi tiếng ồn ào bên ngoài, cô đảo mắt quanh, đầy rẫy những món đồ trang trí cùng với cơn đau nhức nhắc nhở cô về ngày hôm qua.

Cô chậm một lát đầu, trong phòng còn bóng dáng của Lục Vân Dương, bên ngoài sắc trời sáng lên, nhưng ở trong phòng, còn cô cũng bây giờ là mấy giờ .

Cô đang do dự nên lập tức dậy để tạo cho hình tượng một vợ cần cù , thì ngoài cửa vang lên, ngay đó, cửa chậm rãi đẩy .

Người tới Lục Vân Dương, mà là Lục Vân Chiêu.

Đã gân tám giờ, hôm nay trong nhà còn nhà ở đây, thế nhưng phụ nữ còn lười biếng giường, sắc mặt Lục Vân Chiêu hề dễ chịu, trực tiếp phòng, trừng mắt : "Lát nữa bọn họ ăn cơm xong sẽ rời , bảo chị rời giường!"

Tuy rằng ngữ khí của cô tính là , Ngọc Đào tỉnh trong lòng cũng thoải mái, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn chậm rãi trở tỏ vẻ .

Đều do Lục Vân Dương, sáng nay thức dậy cũng gọi cô.

giường một hồi, Lục Vân Chiêu dường như ý ngoài ngay, liền nhíu mày từ giường dậy qua: "Chị quần áo, em còn định ngoài ?"

Lục Vân Chiêu sửng sốt, chân dậm vài cái: "Vừa chị hề !"

hừ một tiếng, đầu định , nhưng nghĩ đến cái gì, đầu lạnh lùng : "Mặc dù bây giờ chị kết hôn với trai , nhưng vẫn nhận chị là chị dâu !"

Biểu tình của cô kiêu ngạo, Ngọc Đào chỉ cảm thấy cực kỳ ấu trĩ, cô nhận cô là chị dâu của thì liên quan gì ?

Căn bản một chút liên quan gì cả, Lục Vân Chiêu nhận, hiện tại cô vẫn là vợ của Lục Vân Dương, hơn nữa sẽ luôn là như .

Tuy rằng đáp trả một chút, nhưng Ngọc Đào để Lục Vân Dương khó xử.

"Vậy thì thật là đáng tiếc." Cô lười biếng duỗi thắt lưng: "Chị còn định đưa cho em mấy hộp son môi, nếu em nhận chị là chị dâu, thì coi như chị ."

 

 

Loading...