Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn quyến rũ lộ của cô, tựa hồ càng thể lấy lòng đàn ông, thương hương tiếc ngọc, nhưng khi Ngọc Đào cho rằng cô sắp rơi địa ngục luôn thì động tác của đều dừng .

Trong phòng yên tĩnh, chỉ tiếng hít thở của hai .

Đôi mắt mê ly của Ngọc Đào khẽ mở , theo bản năng buột miệng mà hỏi: “Anh nhanh như ?"

Một câu bất thình lình phá vỡ bầu khí vốn mập mờ nồng đậm.

Lục Vân Dương trực tiếp bật , nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, hận thể liền đem cô xé xương nuốt bụng, cúi đầu gắt gao chằm chằm cô: "Em cái gì , hửm?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô khẽ ửng đỏ, trán ướt đầm mồ hôi, mái tóc đen nhánh dán lên gò má phấn nộn, đôi mắt mê ly mờ mịt .

Lục Vân Dương nuốt nước miếng, nghĩ đến lời cô , nghiến răng nghiến lợi hỏi cô: "Anh nhanh , hả?"

Nghỉ ngơi một lúc lâu, cô từ từ bình tĩnh , lông mi cô nhẹ nhàng chớp chớp vài cái, với đàn ông với vẻ mờ mịt khó hiểu: "Vậy tại dừng ?"

Lục Vân Dương thề, cho dù khi cô từ hôn cũng tức giận như lúc , dám mau?

Đây là điều mà bất kỳ đàn ông nào cũng thể chấp nhận .

Anh nở nụ , khẽ l**m đôi môi khô khốc, đuôi mắt híp , cúi đầu nghiêm túc cô: "Em sinh con ?”

Tựa hồ còn kịp phản ứng vì đột nhiên sang chuyện khác, đầu óc Ngọc Đào trống rỗng, mơ mơ màng màng đáp: "Không ."

Lục Vân Dương , giơ đồ vật trong tay lên: "Nhìn xem?”

Nương theo ánh sáng ấm áp trong phòng, Ngọc Đào chằm chằm thứ , thoáng cái thể thấy ba chữ "bao cao su" bao bì: "Bao cao su?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-131.html.]

Người đàn ông gật đầu, c.ắ.n răng hỏi: "Vậy em tại dừng ?"

Cằm của giương lên, đôi lông mày nhíu lúc lộ vẻ vui, Ngọc Đào bất chợt phản ứng , khóe môi cô khẽ giương lên: "Anh mua từ khi nào ?”

Lục Vân Dương xé mở vỏ ngoài, dùng hết đồ bên trong, cúi đầu, thành thật : "Lần đó chúng xuống núi mua ."

Ngọc Đào kinh ngạc, đột nhiên vui mừng: “Lâu như ?"

"Anh em từ lâu ." Thanh âm của Lục Vân Dương trầm khàn, chằm chằm cô, vẻ mặt chút tức giận ánh lên mắt cô nửa điểm cũng che dấu: "Em nên nhanh..."

Xin Vương Mẫu nương nương chứng, Ngọc Đào từng nghĩ tới, cũng từng thấy qua thứ , cho nên thật sự là hiểu lâm, cô đưa tay ôm cổ , nũng nịu nũng với : "Em mà..."

Người đàn ông cho cô cơ hội chuyện, Lục Vân Dương đột nhiên c.ắ.n cô, những lời tràn từ khóe miệng tựa hô còn mang theo một tia tàn nhân: "Chấp nhận trừng phạt."

Trong phòng khí mập mờ, giống như đang báo thù, đàn ông hóa thành cầm thú đói khát, tham lam nuốt hết tất cả con cô!

Không ai thể chống đỡ loại lực lượng , cô gái nhẹ nhàng nức nở, chỉ đành cảm thấy trong đầu hết vòng đến vòng khác trống rỗng, qua bao lâu, trong đầu đột nhiên giống như pháo hoa đồng loạt nổ tung.

Một mảnh trăm hoa đua nở, quang sắc ch.ói mắt.

Tất cả sự mập mờ, ngay tại thời điểm , tràn ngập bộ căn phòng.

Trong đầu Ngọc Đào còn đang ong ong, mồ hôi ướt đẫm của cô chảy xuôi, khóe mắt còn nước mắt chảy xuống.

Người đàn ông chậm rãi thu liễm sự càn của , cúi đầu xuống, nhẹ nhàng l**m những giọt nước mắt khóe mắt cô, tựa cổ cô hỏi: "Anh ?"

Cô gái thở hổn hển, bất động giường định hô hấp của , mặc cho dư âm ở trong nhộn nhạo.

Không nhận phản hồi, đàn ông cúi xuống ôm cô, nhưng chờ đợi hành động, cô gái của .

 

 

Loading...