Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:16:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một buổi nghi thức coi như là chính thức kết thúc, cuối cùng Ngọc Đào cũng thời gian th* d*c, cô quan sát đ.á.n.h giá căn nhà một lượt, cũng xa lạ gì nhưng chút khác biệt.

Trên tường dán nhiều chữ hỷ đỏ, tủ quần áo và bàn trang điểm bày ở trong góc, trông vẻ mới, chiếc chiếu giường cũng mới, phía hai chiếc gối đỏ thẫm còn thêu chim uyên ương trông sống động, lộ khí vui mừng.

"Mệt c.h.ế.t em ." Sau khi đợi xem náo nhiệt rời khỏi đây, Tô Ngọc Thanh trực tiếp ngã xuống giường, ngước mắt Ngọc Đào: "Chị, Vân Dương đối xử với chị thật , chị xem ai kết hôn mà long trọng như ."

Bây giờ đều nghèo, nhà đàn ông ít tiền sẽ đưa cho đàng gái chút quần áo, thùng sắt khăn trải giường các loại, nhưng nhà họ Lục giống thế.

Ngày hôm qua nhà họ Lục cũng đưa nhiều sính lễ tới, ở trong huyện Lục Vân Dương cũng mua phòng , ngờ bên nhà còn trang trí như .

"Thật ?" Ngọc Đào chỉ mới kết hôn một lân, cũng so sánh với khác thế nào.

"Dĩ nhiên " Tô Ngọc Thanh : "Ngoại trừ sính lễ, còn mua cho chị một bộ tủ quân áo, mua một cái máy khâu, những thứ đại đội chúng gả cho ngoài cũng !"

Nghe , Ngọc Đào nhướng nhướng mày, thì khác kết hôn những thứ ? Tô Ngọc Thanh một chút lên từ giường, xụ mặt, giả vờ một bộ dáng tiểu đại nhân chằm chằm cô : "Mẹ bảo em với chị rằng nhất định sống qua ngày thật cùng Vân Dương, đừng giở thói quen bướng bỉnh ."

Bây giờ Ngọc Đào là , kết hôn, dĩ nhiên tuân thủ quy tắc vợ chồng ở thế giới !

Những , chút lòng tin nào với cô ?

Cô đưa tay gõ một cái trán Tô Ngọc Thanh, : "Sao em giống bà nội , cứ lải nhà lải nhải."

Lời đang , cửa phòng khác mở , trong tay Lục Vân Dương cầm thức ăn xuất hiện ở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-128.html.]

"Hai đói bụng ?" Anh trong nhà hỏi.

Nhà họ Lục mở tiệc rượu là buổi chiều, lúc nhiều khách mời tới, những theo nhà họ Tô cũng ở bên ngoài chuẩn chờ ăn cơm, Tô Ngọc Thanh vô cùng điều lui ngoài: "Em bên ngoài tìm bọn họ ăn cơm."

Nói xong, còn nhân tiện đóng cửa .

Ngọc Đào ngôi ở giường, chân nhỏ quơ quơ, giương mắt đàn ông tới, : "Đói..."

"Mang theo đồ ăn ngon cho em đây." Lục Vân Dương dọn sơ qua đồ vật bày bừa bãi bàn sang một bên: "Lát nữa ăn xong em ngủ trưa , khi nào đến giờ thì gọi em mời rượu."

Ngọc Đào lắc đầu một cái, chỉ thức ăn : "Em ăn cái đó."

Mày Lục Vân Dương cau , tới mặt cô: "Vậy em ăn cái gì để lấy." Ngọc Đào cúi đầu xuống, chằm chằm con ngươi sâu thẳm của khóe môi nở một nụ nhẹ, dừng một lúc mới : "Em ăn !"

lời câu dẫn, ánh mắt trong suốt nhuộm mấy phần mờ mịt, hô hấp nhàn nhạt cố ý phun lên mặt , giống nhiệt độ của cô nhiễm , Lục Vân Dương chỉ cảm thấy lòng tràn đầy lửa đốt.

Anh khẽ nuốt nước bọt, đưa tay bóp cằm cô một chút, đột ngột hôn lên đôi môi , nghiến răng nghiến lợi : "Tiểu yêu tinh, chờ kết thúc sẽ thu thập em”

Buổi chiều khách tới nhiều, Tống Mỹ Hoa bận rộn đến mức chân chạm đất, thấy Lục Vân Dương phòng hơn nửa ngày , vì đến phòng tân hôn thử, thấy hai cái miệng nhỏ ở chỗ đó một ngụm em một ngụm đang đút cho , suýt nữa thở nổi.

"Cơm nước xong thì mau tới đây giúp một tay.

Lục Vân Dương nghiêm nghị : "Một lát nữa họ hàng ruột của con thể sẽ đến."

 

 

Loading...