Lục Vân Đương còn tâm tư nào Trịnh Xuân Linh chuyện, cho dù bà cái gì cũng đồng ý: "Mẹ, yên tâm, cô gả cho con, chắc chắn cái gì con cũng theo cô ."
Ngọc Đào nghiêng đầu, bóng đàn ông liền rơi trong con ngươi.
Hôm nay đổi một bộ âu phục màu xanh đen, kích thước thiết kế riêng, chất liệu vải dày dặn, tôn lên bờ vai rộng eo hẹp và đôi chân thon dài của , một dáng vẻ dịu dàng cấm d.ụ.c.
Ngọc Đào từng thấy Lục Vân Dương như , bỗng chốc liên ngây ngẩn, một giây kế tiếp, đột nhiên hai mắt cô sáng lên, giống như thấy đá quý mà cô thèm lâu.
"Bác sĩ Lục." Cô dậy theo bản năng, thốt lên.
"Sao còn gọi là bác sĩ Lục?" Có .
"Nên đổi cách xưng hô thôi!"
"Gọi hán t.ử!"
"Hán t.ử thật khó , là lúc nào !"
"Vậy thì gọi trượng phu!”
"Con gái bây giờ đều gọi là chồng!"
"Ha ha ha..."
Mọi bắt đầu dụ dỗ, Ngọc Đào yết hầu nhô cà vạt của , hiểu , cổ họng cô bỗng thấy nóng ran.
Cô trừng mắt , nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là gọi bác sĩ Lục dễ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-127.html.]
Trịnh Xuân Linh còn giao phó cho con rể xong, vội vàng dấu tay để im lặng cho bà tiếp, nhưng bên cạnh sợ chậm trễ thời gian, nhanh ch.óng bảo Lục Vân Dương đưa .
Ngọc Đào đàn ông cõng ngoài, hôm nay là ngày lành tháng , mặt trời thiêu đốt vẫn luôn ở cao lúc biến mất, diện tích rộng lớn giờ rợp bóng mát.
Cô vốn định thì thầm vài câu với đàn ông, nhưng một đám trong sân đang huyên náo la ó, cô thể gì khác hơn là nuốt lời định , ôm cổ đàn ông, đầu tựa đầu vai dáng vẻ giả vờ như thẹn thùng.
Hai nhà Tô Lục cách xa, xe đạp cũng dùng , Lục Vân Dương cõng cô gái theo phía dàn nhạc, sôi nổi về phía nhà họ Lục.
Đội ngũ ồn ào, Ngọc Đào ở đầu vai của đàn ông, ngửi mùi thơm thể , nhịn hôn một cái cổ : "Bác sĩ Lục, hôm nay thật là trai."
Vốn là hai luông kẹo bông gòn mềm mại dán lên cũng đủ để đàn ông cảm nhận , hết tới khác cô còn hôn cổ nữal!!
Người Lục Vân Dương cứng một lát, trả thù cô bằng cách nhẹ nhàng bấm một cái ở đùi cô, yết hâu nóng đến mức khàn cả giọng: "Còn gọi là bác sĩ Lục ?”
Chưa từng nghĩ đàn ông sẽ đột ngột bóp cô một cái, Ngọc Đào sợ hết hồn, nơi cổ họng tràn một tiếng "a".
Tiếng kêu mềm mại giống như r*n r*, khiến suy nghĩ bậy bạ, Lục Vân Dương căng c.h.ặ.t hàm, c.ắ.n răng nhắc nhở: "Đừng lộn xộn, cẩn thận ngã đấy."
Ngọc Đào ở lưng nhăn nhó một hồi, nghiêng đầu tủm tỉm bả vai , tiếp tục nới với đề tài : "Em thích cách xưng hô , vì em vẫn gọi là bác sĩ Lục."
Trước đội ngũ đều , Lục Vân Dương thở phì phò, đang đáp lời, thì nhanh tới che ô cho hai bọn họ, liền ừ một tiếng, thêm gì nữa, cho đến lúc tới cửa nhà mới buông cô gái xuống.
Hai khom lưng đổi giọng gọi cha với Lục Trung Triển và Tống Mỹ Hoa đang ở cửa, sửa cách xưng hô một , trong sân lập tức đốt pháo.
Tống Mỹ Hoa lôi bao tiền lì xì trong tay , khuôn mặt trông giống hệt con yêu tinh của Ngọc Đào, lúc cho dù trong lòng tức giận cũng dám l* m*ng ở chỗ , khi đốt pháo xong cũng vội vàng đưa bao tiền lì xì , vẻ mặt ngoài nhưng trong mà lời khen.
Ngọc Đào nhận lấy, ước lượng bao tiền lì xì một chút, cảm giác vẫn là chút sức nặng, đó híp mắt theo đàn ông nhảy chậu than, đó trong phòng tân hôn.