Trước Lục Vân Dương cơ bản đều là cuối tuân nghỉ hoặc là nghỉ ngơi mới trở về, nhưng cũng tuần nào cũng trở về, trở về cơ bản cũng mang theo hộp t.h.u.ố.c về nông thôn, nhưng gần đây giống, mấy tháng gần đây, cơ hồ mỗi một tuần đều trở về, hơn nữa thời gian ở nhà càng ngày càng dài.
"Sao con trở vê?" Bà nghi hoặc hỏi: "Ngày mai nghỉ ?”
Lục Vân Chiêu , cũng nghi ngờ theo: " , trai, gần đây mỗi tuân đều về nhà, tình hình ?”
Lục Vân Dương đặt đồ trong tay lên, kéo một cái ghế xuống bàn, mấy bàn, trầm giọng xuống : "Hôm nay con trở về là việc ."
Sắc mặt chút nghiêm túc, khí trong phòng cũng trở nên nghiêm trọng theo, động tác trong tay đều dừng .
Trịnh Xuân Linh giật , cảm thấy hình như chuyện gì lớn sắp xảy : "Chuyện gì ? Con nghiêm túc thế là ?"
Lục Vân Dương giương mắt, ánh mắt đảo qua mặt , cũng suy nghĩ nhiều, : "Con kết hôn”"
Lời dứt, Tống Mỹ Hoa trong lòng mừng rỡ, vốn sắc mặt âm trầm như , bọn họ còn tưởng rằng là xảy chuyện gì: "Muốn kết hôn là chuyện nha, chờ ngày hai mươi sáu năm, lớn như con đều sinh...
Nghe Tống Mỹ Hoa bắt đầu quở trách, Lục Chí Quân ho nhẹ một tiếng cắt ngang bà .
Tống Mỹ Hoa theo bản năng câm miệng.
Lục Chí Quân Lục Vân Dương : "Con chuyện với con gái nhà ?”
Lục Vân Dương gật đầu: "Bàn , con hai tìm thời gian cầu hôn, chọn thời gian định chuyện kết hôn, nhất là năm thể kết hôn."
"Được!" Tống Mỹ Hoa vội vàng đồng ý: "Cô gái đó tình hình thế nào, đưa sinh nhật bát tự cho , chuẩn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-121.html.]
Lục Vân Dương nhướng mày, ánh mắt tha thiết của bà, đột nhiên chút chột như , nhưng điểm chột so sánh với chuyện tiếp theo , liên quan đến.
"Kỳ thật cũng cần chuẩn cái gì quá nhiều." Anh mấy , giọng bình tĩnh thản nhiên: "Chuẩn tâm lý một chút là ."
"Chuẩn tâm lý?" Tống Mỹ Hoa chằm chằm nhíu mày: "Có ý gì, cô gái việc thể sinh con?"
Hai thứ là điều Tống Mỹ Hoa để ý nhất, công việc thì thể cho qua, nhưng nếu thể sinh con, chính là một vấn đề lớn!
"Đầu ." Lục Vân Dương trầm giọng : "Bây giờ cô công việc, xinh , nhu thuận, gần nhà chúng , còn ..."
Nói xong, dừng một chút, ấp ủ một chút cảm xúc của .
"Có gì cứ thẳng?" Lục Chí Quân thể nổi bộ dáng chậm chạp như của : "Đừng ấp úng, cũng là chuyện thể ."
"Còn nữa, đều ." Ánh mắt sâu thẳm của Lục Vân Dương đảo qua , kỹ phản ứng và biểu tình của bọn họ.
"Chúng quen ?" Tống Mỹ Hoa nhướng mày, luôn cảm thấy hình như chút : "Ai? Cô gái trong làng bên cạnh?" "Không ." Lục Vân Dương nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, khóe môi bất giác nhếch lên: "Là Tô Ngọc Đào trong thôn chúng ."
Giọng bình tĩnh của đàn ông giống như một đạo sấm sét mặt đất bằng phẳng, một tiếng nổ tung giữa đám đông, bầu khí trong phòng trong nháy mắt tràn ngập mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
Tống Mỹ Hoa nghẹn , cho rằng lầm, hỏi : "Con cô gái là ai cơ?”
Phản ứng của bà , Lục Vân Dương sớm đoán : "Là Tô Ngọc Đào, chính là Tô Ngọc Đào nghĩ."
"Anh, nhầm chứ?" Lục Vân Chiêu trợn tròn mắt thật to, trai thích là cô gái cắm hoa ? Sao biến thành Tô Ngọc Đào?
"Ba tháng Tô Ngọc Đào mới nháo c.h.ế.t nháo sống hủy hôn sự nhà chúng , bây giờ kết hôn với chị ?" Cô nhắc nhở.