Ngọc Đào vốn kiên trì theo, nhưng Tô Ngọc Thanh còn giáo viên dân dắt, cho nên vui vẻ tìm Lục Vân Dương.
Hai bắt xe đưa đón lúc 10 giờ khởi hành, đến huyện, nhà máy còn tan tầm.
Lúc đây hẹn , cho nên lúc bọn họ đến phòng nghỉ của nhà máy, bên trong Ngô Lương Vũ đưa theo một đàn ông phái chờ lãnh đạo.
Mấy chào hỏi xuống.
Tuy rằng Ngô Lương Vũ khi hai còn tới nhiều với cô gái nhỏ xinh bao nhiêu, nhưng Đường Dũng cũng để ở trong lòng, thầm nghĩ dù xinh thể như thế nào, chẳng lẽ còn thể là tiên nữ trời .
hiện tại khi thấy đến, trong lòng cũng chấn động, trong đầu lúc nghĩ, cô gái nếu đến quầy bán kem bông tuyết của bọn họ, phỏng chừng tiêu thụ thể tăng gấp đôi!
đây là điều cần chú ý nhất.
Tuy rằng kem bông tuyết trong nhà máy của bọn họ bán , nhưng thứ hạn chế quá lớn, hơn nữa hai năm gần đây, kem tuyết và dầu ngao xuất hiện cũng vài nhà, lựa chọn nhiều hơn, cạnh tranh tự nhiên sẽ tăng lên, nếu như chút gì tiêu biểu, nhà máy cũng sẽ ép xuống.
Anh báo cáo thử nghiệm của Tô Ngọc Đào mang đến hai sản phẩm , một hộp son giá tính là cao, so với son thêm t.h.u.ố.c nhuộm hóa học hiệu quả hơn.
Trong thời đại thiếu mỹ phẩm, nếu họ thể chủ thị trường đầu tiên, và thể đảm bảo cung cấp bình thường, đó lợi nhuận nhà máy sẽ tự nhiên tăng lên.
Cho nên, vốn định tiên xem Tô Ngọc Đào hợp nhưng giờ Đường Dũng nghĩ một chút võ tay quyết định: "Tuần cô ?"
Ngọc Đào: "Tuần tới?"
Nhanh như ? Còn hỏi gì cải
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-120.html.]
" !" Đường Dũng , chỉ Ngô Lương Vũ Tô Ngọc Đào: "Cứ nghiên cứu phát triển , trong tay cô còn công thức khác, đến lúc đó hai hợp tác, để nhanh ch.óng lấy hàng ."
Ngọc Đào:...
Thật sảng khoái!
Lần chuyện cũng mất bao lâu quyết định, qua một tuần nữa Ngọc Đào sẽ đến huyện việc, cô hậu tri hậu giác mới nhớ tới một chuyện, vội vàng Lục Vân Dương hỏi: "Vậy về chỉ một em ở đây ?"
Trong đáy mắt đen nhánh của cô lộ một tia sầu lo, Lục Vân Dương đưa tay, ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua lông mày cô, : "Đừng sợ, nhanh sẽ điều đến bệnh viện huyện, con dâu Lương Vũ cũng ở nhà máy , trong thời gian bảo bọn họ chăm sóc em ."
Ngọc Đào , bĩu môi, lẩm bẩm : "Vậy nhanh là bao lâu?"
"Chậm nhất ba tháng." Lục Vân Dương kéo tay cô lên, đầu ngón tay đan khe ngón tay, siết c.h.ặ.t cô: "Trước khi điêu động chỉ cần nghĩ là sẽ tới, đừng sợ"
Qua ba tháng nữa cũng sai biệt lắm là năm mới, cách từ xã đến huyện và xã đến thôn cũng khác lắm, nhiều nhất chính là hai đổi địa điểm hẹn hò mà thôi, hơn nữa trong huyện ai bọn họ, cô thể quang minh chính đại tay trong tay, tựa như bây giời
Trong lòng cô sương mù đột nhiên tản , theo đàn ông mua đồ.
Hiện tại công việc của Ngọc Đào xác định , Lục Vân Dương cần một thời gian chuyện hai kết hôn với trong nhà, lưu chuyện kết hôn cho đến năm .
Sau khi mua đồ xong quanh một vòng, hai vội vàng về thôn khi trời tối.
Nhìn cô gái biến mất con đường nhỏ, Lục Vân Dương mới về nhà, lúc về đến nhà, bọn họ chuẩn ăn cơm.
Tống Mỹ Hoa thấy trở về, tuy rằng cảm thấy hình như bình thường, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy hình như chỗ nào đó cái gì đó đúng.