"Gấp chứ." Ngọc Đào nhẹ nhàng gật đầu, giọng còn mang theo một chút th* d*c: "Kết hôn là thể ngủ cùng một chỗ, em ngủ với ."
Gương mặt hồng đào của cô dường như đỏ thêm vài phần, Lục Vân Dương nhất thời phân biệt rốt cuộc cô cố ý lời là bởi vì Say rượu lung tung, mà tựa hồ là vì chứng minh bản , tay cô gái trực tiếp trượt xuống cổ bắt đầu cởi nút áo.
"Đừng lộn xộn!" Lục Vân Dương đè tay cô , lý trí căng thẳng gắt gao, c.ắ.n răng chất vấn: "Em say ?"
"Không nha." Ngọc Đào chỉ cảm thấy choáng váng, đàn ông mắt thế nào cũng , nếu như thể c** q**n áo của , phong cảnh bên trong khẳng định càng hơn: "Chỉ bộ dáng mặc quần áo thôi mà."
Giống như tưởng tượng hình ảnh đế gì đó, sâu trong cơ thể cô gái nổi lên một tia cảm giác khó thể diễn tả thành lời, vòng eo mảnh khảnh của cô vặn vẹo, hướng về phía dựa bên : "Anh cho xem ?”
Bàn tay nhỏ bé của cô đang sờ lung tung, Lục Vân Dương liều mạng đè , giọng càng thêm lạnh lùng cứng rắn: "Hiện tại thể !"
Ngọc Đào nhíu mày : "Vậy khi nào thì cho?”
Con ngươi mê ly của cô gái bởi vì uống rượu mà chớp chớp, lộ một tia ngây thơ vô tội, Lục Vân Dương c.ắ.n răng, thể càng cứng ngắc: "Sau khi kết hôn."
"Chỉ cần một chút thôi... Ngọc Đào đáng thương : "Em sẽ chỉ chút thôi sờ mó gì mà.”
Lục Vân Dương cô sẽ đ.á.n.h bài như lẽ thường, hiện tại bên ngoài đều là , cô uống rượu, quỷ mới bước tiếp theo sẽ xảy chuyện gì.
"Ngoan, bên ngoài còn ." Anh nhỏ giọng dỗ dành, cô gái nhếch đôi môi đỏ mọng và con ngươi bất mãn, : "Chúng kết hôn , kết hôn xong em gì cũng , ?"
Hai tay ấn thật c.h.ặ.t, Ngọc Đào giấy giụa một hồi lâu cũng thoát , cô thoáng cái tức giận, đôi mắt to hung dữ trừng mắt đàn ông: "Quỷ hẹp hòi!!!"
Tức giận nên chút lớn tiếng, ngoài cửa tựa hồ , lâu lập tức truyền đến tiếng gõ cửa: "Ngọc Đào, con chuyện với ai ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-118.html.]
Trong phòng hai nhất thời nín thở, tâm mắt đồng loạt cửa, xuyên thấu qua khe cửa, tựa hồ bóng đen chắn ở đó.
"Mở cửa , con thoải mái ?”
Giọng truyên đến, hai bốn mắt , Lục Vân Dương chậm rãi chỉ cửa sổ, ý bảo trở về.
Ngọc Đào bĩu môi, tỏ vẻ mất hứng.
"Ngọc Đào..."
Ngoài cửa, Trịnh Xuân Linh chút lo lắng, đêm nay uống rượu là do nhà ủ, nồng độ mạnh, Ngọc Đào bao giờ chạm rượu, cô còn uống một chén.
Bà chằm chằm khe cửa, rằng đèn trong nhà tắt, nên vẫn gõ cửa và hỏi: "Con nôn mửa ?”
Rất nhanh, trong phòng truyền đến một tiếng động nhẹ nhàng vang lên, một hồi lâu , bên trong mới tới mở cửa, say sưa : "Mẹ, con , nôn." Trịnh Xuân Linh trong phòng: "Vừa con ai là quỷ hẹp hòi?"
"Không nha.
Ngọc Đào hì hì : "Trong phòng con ai, lầm ."
Trịnh Xuân Linh cô hiện tại mặt tuy đỏ, nhưng tỉnh vẫn tỉnh táo, cũng ý định hỏi : "Vậy con ngủ sớm một chút, nếu thoải mái thì gọi ."
"Con ." Ngọc Đào gật đầu lên tiếng, khi bà rời nhanh đóng cửa , xoay chạy đến cửa sổ nhẹ nhàng gọi hai tiếng.
Người đàn ông giống thò đầu , Ngọc Đào chút buồn bực, nhưng nhà họ Tô vẫn uống rượu, xem sẽ rời sớm, cho dù nhà ở bọn họ cũng thể gì, nên cô so đo nữa.