Cô vội bước lên với cô gái: "Bộ váy chúng bán chạy lắm, những cô gái sắp kết hôn đều thích mua bộ , hình của cô mặc lên chắc chắn cũng sẽ ."
Mặc dù khéo miệng chỉ vì cho mua hàng, nhưng nhắc đến chuyện kết hôn trong lòng Ngọc Đào cũng xốn xang, cô khẽ nhếch lông mày, ngoái đầu Lục Vân Dương, chớp mắt hỏi: "Vậy em nên mua ?”
"Mua!" Người đàn ông chút do dự đáp : "Em mặc lên chắc chắn sẽ ."
Ngọc Đào lườm một cái, vân vê cái váy trong tay: " chúng cũng sắp kết hôn , mua nó gì?"
Lục Vân Dương cô, tuy ngữ khí nhẹ nhàng nhưng vô cùng nghiêm túc: "Mua nó , chỉ cần em thôi, thì lúc nào cũng ."
Ngọc Đào hồ ly tinh nghìn năm, nay từng e thẹn là gì, bây giờ như thế với đám đông, trong lòng thế mà chút ngượng ngùng.
Cô hừ một tiếng, ngại ngùng liếc : "Em là lấy ."
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Vân Dương thẳng cô, bỗng chốc bật , đó khom lưng nghiêng đầu ghé sát bên tai cô : "Anh sờ em , em lấy thì lấy ai?"
Lời cợt nhả đến quá bất ngờ cho Ngọc Đào sặc, cô khẽ ho một tiếng, vội vàng đem đồ trong tay trả cho bán hàng: "Vậy đổi cho cỡ nhỏ nhất "
Người bán hàng chẳng thèm quan tâm đôi vợ chồng son cợt nhả thế nào, vội đổi cho cô cỡ nhỏ nhất, nhưng mà cơ thể Ngọc Đào dạo gần đây đổi quá nhanh, n.g.ự.c đầy đặn còn eo thì nhỏ, bộ đồ màu đỏ là eo rộng quá thì là n.g.ự.c chật quá, cỡ nào với cô.
Ngọc Đào cũng để bụng, nghĩ nếu như kết hôn thật thì đến lúc đó đặt may là xong, cuối cùng cô chỉ chọn một cái váy màu quả hạnh và vàng tơ rời khỏi tiệm bách hóa.
Hai quán cơm huyện ăn một bữa đó lên xe lúc bốn giờ, lúc về đến xã gần sáu giờ, xe buýt về thôn mất từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-110.html.]
Nhìn đường phố mới sáng sớm còn đông đúc giờ đây vắng tanh, Ngọc Đào đầu , khẽ níu góc góc đàn ông hỏi: "Làm bây giờ, trời sắp tối , em về nữa"
Lục Vân Dương cô, định lên tiếng, đôi mắt long lanh của cô gái khẽ chớp nhẹ nhàng : "Hay là, tối nay em ngủ ký túc xá của nhé."
Yêu cầu quá mức đáng sợ, đàn ông dọa hết hồn, trở tay nắm lấy tay cô, c.ắ.n răng từng chữ: "Đừng lo, lát nữa sẽ đưa em về."
" mà em mệt lắm, em nữa." Ngọc Đào mím môi, nữa.
"Không , xe đạp." Lục Vân Dương trầm giọng: "Chắc chắn sẽ đưa em về đến nhà khi trời tối."
Ngọc Đào thấy nghiêm mặt, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng liền chuyện thành , điều cô cũng chỉ thuận miệng thôi, cũng sớm nghĩ đến kết cục sẽ như thế .
"Biết rồilI!"
Lục Vân Dương thấy cô chịu thỏa hiệp cũng thêm gì nữa, đó đưa cô về bệnh viện lấy xe đạp, hai nhanh ch.óng trở vê nhà.
Ánh tà dương buông xuống đẳng tây, phía chân trời ráng chiều rực rỡ như đang miêu tả cái nóng gay gắt giữa hè.
Cô gái xe đạp, duỗi đôi tay mảnh khảnh nắm c.h.ặ.t vạt áo đàn ông, đón lấy hương thơm tươi mát của hoa cỏ và nóng của gió thổi tới, còn cả mùi xà phòng nhè nhẹ .
Xe đạp chạy bon bon đường, Ngọc Đào ngẩng đầu, đàn ông cúi về phía , chiếc áo sơ mi theo động tác của để lộ hình với bờ vai rộng và vòng eo săn chắc của .
Từng đường nét rõ ràng mỹ, khiến cho cô suy nghĩ vẩn vơ mãi thôi.