Bị nhắc một cái như , tim của Lục Vân Dương đột nhiên đập mạnh một cái, ánh mắt vô tình qua phía bên cạnh.
Cô gái ngay bên đó, khuôn mặt tươi tắn, đôi chân cô thon thả nuột nà, hình yểu điệu, khiến khác rời mắt.
Không vì mà, trong đầu đột nhiên tưởng tượng dáng vẻ hớp hồn của cô khi mặc bộ áo cưới đỏ rực, giường ngủ lúc kết hôn để đợi .
Anh ngơ trong giây lát, từ từ bình tĩnh , châm chậm : " sẽ cố gắng nhanh nhất thể"
Ngô Lượng Vũ vỗ nhẹ vai của : "Vậy cố gắng lên đó, trong mấy đứa bạn chúng chỉ còn là thôi đó."
Cổ họng của Lục Vân Dương bỗng khô khan, giọng khàn , đó dẫn theo Ngọc Đào rời khỏi phòng tiếp khách.
Ý nghĩ lúc nãy một khi nảy sinh trong đầu, giờ đây cố thế nào cũng thể gạt bỏ nó nữa.
Sau khi xuống lầu, Ngọc Đào, như là quyết định xong một việc gì đó quan trọng , từ từ : "Hai ngày Lâm Lệ Phương trung tâm bách hoá về nhiều đồ mới , em xem thử ?”
Phụ nữ từ khi sinh thể nào cưỡng mỹ phẩm và quân áo, , Ngọc Đào hiển nhiên lý do gì để từ chối cả: "Phiếu vải tặng em vẫn còn dùng hết đây , đương nhiên là chứ.
Nhìn thấy tròng mắt của cô mang nét mừng rỡ, khoé môi của Lục Vân Dương theo mà nhếch lên một cái, đó đưa tay từ từ nắm lấy tay của cô: "Nếu như đủ, chỗ vẫn còn."
Những ngón tay mềm mại lấp đầy lòng bàn tay của , một cảm giác mềm dịu cứ mà lan , ngay lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-108.html.]
Xung quanh nhà máy khá là vắng vẻ, hai nắm tay một hồi lâu, khi đến đường lớn thì ngày càng đông, đàn ông mới bắt đầu buông tay cô .
Ngọc Đào một lòng chìm đắm trong đống đồ mới, hề để ý đến những cử chỉ nhỏ của đàn ông, hai họ nhanh đến trung tâm bách hoá.
Trung tâm bách hoá tổng cộng ba tầng lầu, lâu một là đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, lầu hai là đồ điện gia dụng và một loại đồ đại khái như là xà phòng, lầu ba mới là quần áo và những món đồ dùng gia đình.
Hai liền trực tiếp lên thẳng lầu ba, Ngọc Đào dạo hết một vòng xong, sản phẩm dưỡng da thật sự là quá ít, trừ những món , các loại nước hoa gì đó và đồ dùng giặt rửa thì nhiều hơn một chút, nhưng những món đều là cái mua, đó, cô chạy thẳng đến nơi bán quần áo.
như những gì Lục Vân Dương nãy, quần áo trong quả thật là nhiều vô cùng!
Sau khi cơ thể sự đổi đến nay, những bộ đồ thể mặc thật sự là quá ít , cho dù là khi mua một mớ vải về, thì những bộ đồ của Ngọc Đào cũng quả thật ít đến đáng thương, bây giờ thấy những bộ bồ ở đây, đôi mắt cô như sáng rực lên, lập tức chọn bộ chọn bộ kêu nhân viên bán hàng đem cho cô.
Nơi đây cho thử quần áo, nhưng lấy quần áo lên ướm thử so với cơ thể một chút cũng là tiện.
Trong tay Ngọc Đào cầm lấy một chiếc đầm dài ngắn tay, ướm lên phía xem thử, đàn ông, tít mắt hỏi rằng: "Cái thấy thế nào?”
Lục Vân Dương tỏ vẻ suy nghĩ, lên xuống xem giúp cô.
Chiếc đ.â.m màu xanh dương nhạt, dài đến qua gối, chỉ là tay áo thật sự quá ngắn khiến cho cái vai đều lộ cả ngoài, còn cổ áo cũng may đặc biệt to, nếu như cô mặc lên, .
"Bình thường." Anh với giọng hời hợt, đ.á.n.h giá chiếc đầm cao.