Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào thấy nụ môi liền vụt tắt, tuy là cô phản bác lời của đàn ông nhưng những lời thực sự mấy phần lý, những ở đây đều bảo thủ, như họ.

Hơn nữa, mối quan hệ của cô với Lục Vân Dương bây giờ cũng thực sự phù hợp để công khai, nên để họ dịu một thời gian , để cho sự kinh ngạc của đều giảm xuống đến mức thấp nhất.

"Vậy vẫn là do ." Ngọc Đào một cách nghẹn ngào, ánh mắt mang một nét đượm buồn: "Lúc đầu em hủy hôn, nên c.h.ế.t cũng đồng ý, phản đối đến cùng."

Lời vô lý, thậm chí là ngang ngược, nhưng đến đôi tai của Lục Vân Dương, nó trở thành một lời mang ý nhõng nhẽo, hề trách cô dù chỉ một chút.

"Ừm, là của ." Anh gật đầu nhận sai: "Anh nên c.h.ế.t cũng chịu hủy hôn, nếu bây giờ cũng xảy nhiều chuyện như ."

Ngọc Đào nở nụ , nhẹ nhàng c.ắ.n môi : "Không , em tha thứ cho đó."

Khuôn mặt cô tươi , đôi mày trong lúc mỉm như mang theo một ngọn gió tình nhè nhẹ, như câu hồn vía của mất, đầu óc Lục Vân Dương rung lên một cái, nhịn nổi mà hôn lấy cô.

Môi lưỡi như đang chiến đấu với , cùng với ngọn gió nhẹ nhàng thổi qua, thở nặng nề và tiếng r*n r* nhỏ từ từ biến mất.

Hơi thở nhẹ nhàng , Lục Vân Dương cô gái trầm lặng : "Chút nữa về công xã, em dọn t.h.u.ố.c , đem về dâm cho em, xong sẽ đem về đây cho em”" Hơi ấm từ nụ hôn nồng nàng vẫn còn chạy khắp bên trong cơ thể, Ngọc Đào thở hổn hển, chầm chậm nghẹn tiếng mà , lúc mới cầm đồ đạc bàn đem qua đó.

Người đàn ông thấy đồ vật trong tay của cô, tỏ vẻ hiểu: "Đây chính là nguyên liệu mà em dùng để son ?”

" như ." Ngọc Đào gật đầu, màu dầu vẫn còn, hôm qua đem cho cô một ít d.ư.ợ.c liệu, cô đang tính thêm, đến lúc đó đem qua cho Lâm Lệ Phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-104.html.]

Cô bỗng nhiên nghĩ điều gì đó, : "Anh thể đem giúp em chút đồ ?"

"Là đồ gì ?" Lục Vân Dương trả lời.

Ngọc Đào lấy từ trong tủ quần áo ba hộp son đưa Lâm Lệ Phương cho đàn ông: "Cái , giúp em đem cho Lâm Lệ Phương.

"

Lục Vân Dương ba hộp sứ nhỏ nhỏ của cô, chớp mắt một cái: "Cho Lâm Lệ Phương ? Tại chứ?”

Ngọc Đào cũng giấu , thẳng với về cuộc giao dịch giữa và cô .

Lục Vân Dương nhẹ một cái, chẳng trách đó gặp Lâm Lệ Phương ở bệnh viện mấy , cô cứ chào một cách kỳ lạ, vẻ mặt thuộc, thì là do nguyên nhân .

"Đây đều là em tự ?" Anh cầm lấy món đồ và mở xem, món mỹ phẩm dạng cao màu còn mang một mùi hương nhè nhẹ, giống hệt với mùi hương của cô.

"Đương nhiên là em tự " Ngọc Đào chống cằm : "Sao chứ? Có là còn hơn đồ bán trong trung tâm bách hoá ?" Lục Vân Dương từng thấy ai trung tâm bách hoá mua món đồ của phụ nữ bao giờ, cho nên cũng thể nào so sánh, nhưng mà khen vợ chắc chắn là sai: "Em đương nhiên là nhất ."

Ánh mắt Ngọc Đào sáng lên: "Xem như mắt thẩm mỹ"

Lục Vân Dương ừm một tiếng, mặt cô với ánh mặt trâm lắng, đôi môi nở nụ : "Mắt thẩm mỹ của luôn luôn , những gì thích, luôn là những thứ nhất, bao gồm cả em."

Ngọc Đào cũng thể hiểu nổi đàn ông hôm nay rốt cuộc , tự nhiên khen cô đến mấy , nếu cách cánh cửa sổ, cô nhất định sẽ chạy ào qua đó, thưởng cho một cái.

 

 

Loading...