Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Một em cũng , tay đau khi quấy t.h.u.ố.c cũng liên quan gì tới ..."

"Cứ nghĩ rằng bây giờ xem giúp một chút thì , về..."

"Anh !" Thần thái cô hờn dỗi ủy khuất, lúc quở trách khiến Lục Vân Dương nhịn đáp ứng: “Anh sẽ ."

Ngọc Đào khế ngước mắt lên, một chút mất mát trong con ngươi chậm rãi thu , khanh khách tránh : "Động tác của nhẹ một chút, đừng để em thấy."

Cửa sổ cũng cao, Lục Vân Dương đưa tay đặt ở cửa sổ, dùng sức nhảy lên, cả theo.

Thân thể nhẹ nhàng, từ cửa sổ nhảy xuống.

Chờ mới xong, cô gái trực tiếp nhào về phía .

Anh thoáng cái bắt , lực chạm bất ngờ xông đến chân loạng choạng, hai đồng thời lui đến cửa sổ, còn kịp phản ứng, môi cô gái hôn lên.

Cô mềm mại trong lòng, nụ hôn của cô nóng bỏng, hôn một hồi, Lục Vân Dương cũng chút chống đỡ nổi, tưởng tượng đến hiện tại vẫn đang vụng trộm, lý trí thoáng cái vọt lên.

Anh đưa tay nhẹ nhàng đẩy cô , nhịp tim đập kịch liệt, giọng đè ép đến nỗi sắp thấy: "Không tay mỏi , đưa cho xem."

Đột nhiên đẩy , Ngọc Đào trong lòng cực kỳ buồn bực, chỉ tức giận hừ hừ : "Tay em đau."

Nói xong, cô đưa tay ôm lấy cổ , tiến gân khẽ : "Em chỉ ôm hôn ...

Giọng nũng của cô, nhẹ nhàng, giống như tiếng chuông lay động câu hồn.

Khuôn mặt trắng nõn nhiễm một chút ửng hồng, cánh môi màu hồng lúc dính nước trơn bóng, tựa như mật đào lột da, ôm c.ắ.n một cái.

Lý trí Lục Vân Dương thiếu chút nữa sụp đổ, cố nén để cho trấn định, kéo tay cô gái xuống: "Anh thấy tay em đau, em cũng , đau sắp c.h.ế.t còn gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-101.html.]

Hai tay Ngọc Đào đàn ông đè , bất mãn trừng mắt một cái, một hồi lâu cũng buông , cô tức giận, chỉ hét lên: "Vâng, đau c.h.ế.t , mau giúp em ấn ấn ."

Vẻ mặt tuy rằng bất mãn, nhưng cũng đắn hơn một chút, Lục Vân Dương hít một thật sâu, đáp một tiếng: "Được."

mới ấn hai cái, cô gái t.ửm tỉm : "Không cổ tay, ấn lên một chút..."

Lục Vân Dương sửng sốt, liếc mắt cánh tay như bạch ngọc của cô, ánh mắt lên , tất cả đều là dáng ngạo nghễ của cô.

Ánh mắt khẽ chuyển, dời tầm mắt khỏi cô, nửa ngày dám di chuyển lên .

Thấy thờ ơ, Ngọc Đào đẩy tay về phía : "Là cánh tay mỏi, cổ tay, ấn nhầm , bác sĩ Lục."

Lục Vân Dương cô cố ý, nhưng hết tới lân khác cách nào trách móc cô, chỉ nặng nề : "Đừng loạn, hiện tại là ban ngày..."

"Vậy là ban ngày là ?" Nhìn thấy mặt một chút ửng đỏ, Ngọc Đào chậm rãi dựa mắt : "Vừa nãy em đảo bột t.h.u.ố.c, bộ thể đều đau nhức, buổi tối đến giúp em ?”

Nhắc tới buổi tối, giống như mê hoặc, Lục Vân Dương thoáng cái nghĩ đến giấc mộng ...

Tình cảnh lúc qua bóng dáng cô gái nổi bật lên, quá mức chân thật.

Sự bồn chồn đ.á.n.h thức, thở nặng nề, c.ắ.n c.h.ặ.t răng: "Bây giờ thể giúp em nghiền bột t.h.u.ố.c!"

Nói xong, lập tức buông tay cô gái , hai ba bước tới mặt bàn xuống, cầm lấy cây t.h.u.ố.c trong bình t.h.u.ố.c bắt đầu quấy đảo.

Nhìn cánh tay chuyển động, giống như là phát tiết, thanh âm khuấy đảo thoáng cái truyền .

Hiện tại đàn ông mới tới, Ngọc Đào cũng để cho bên ngoài động tĩnh gì, chỉ bước nhanh lên, thoáng cái đè cánh tay , đầu ngón tay ở môi nhắc nhở "Suyt".

"Đừng lớn tiếng như !"

 

 

Loading...