Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng - Chương 199: Không Nỡ
Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:50:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà Hà Hân bật đèn, trong phòng tối đen như mực.
Ánh trăng bên ngoài dường như cản trở, thế nào cũng chiếu .
Tống Ninh bực bội bắt một cái quyết, bóng tối như thủy triều rút , ánh trăng nhẹ nhàng rắc trong phòng.
Tách...
Người giấy nhỏ bật công tắc đèn điện, trong phòng lập tức sáng trưng.
Nhà Hà Hân nhỏ hơn nhiều, cửa là một phòng khách nhỏ đến mười mét vuông, phòng khách nối liền với ba cánh cửa, lượt tương ứng với phòng ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh.
Cửa phòng ngủ đóng c.h.ặ.t, hai cánh cửa khác ngược mở toang.
Tống Ninh bắt một thủ quyết, giấy nhỏ liền bạo lực phá cửa phòng.
Cảnh tượng mắt dù là vững vàng như Tống Ninh, cũng nhịn tặc lưỡi.
Hà Hân giống như b.úp bê vải rách nát mặt đất, xanh xanh tím tím, từng mảng nối liền từng mảng...
Toàn thế mà ngay cả nửa chỗ da thịt lành lặn cũng thấy!
"Cô thế nào ?"
Sắc mặt Triệu Lượng ngượng ngùng, trong lòng đầu tiên cảm thấy may mắn vì c.h.ế.t.
Nếu quê độ c.h.ế.t cũng chỉ đến thế thôi!
Tống Ninh từ xa quét mắt Hà Hân một cái, trong lòng liền tính toán.
Rõ ràng là âm khí nhập thể, còn chịu kinh hãi nhỏ, thảo nào cô thế nào cũng tỉnh!
E là cô tới muộn một chút nữa, cái mạng nhỏ của Hà Hân cũng mất luôn !
Tống Ninh chán ghét liếc Triệu Lượng một cái, đây chính là đàn ông!
Miệng thì yêu Hà Hân nhất, đưa cô lên giường , thế mà để mặc cô cứ thế mặt đất?!
Tuy là mùa hè, nhưng nhiệt độ ban đêm cao, cứ mặt đất thế một đêm, cảm lạnh là cái chắc.
Huống hồ Hà Hân còn âm khí nhập thể, thể sống sót coi như cô mạng lớn!
Áp suất Tống Ninh cực thấp, Triệu Lượng căn bản dám sắc mặt cô.
Hắn trốn thật xa, cả rụt cổ , hận thể chôn đầu trong áo.
Hắn hối hận !
Hắn thật sự hối hận !
Hắn buông tay...
Hắn sẽ bao giờ quấn lấy Hà Hân nữa...
Hà Hân gả cho ai thì gả...
Tống Ninh thấy bộ mặt hối hận của , hận thể đập nát cái đầu ch.ó của !
Sự thật chứng minh, lúc sống nếu là một kẻ giới hạn, c.h.ế.t cũng sẽ là một con quỷ giới hạn!
Giúp Triệu Lượng, coi như là chuyện hối hận nhất cô trong những năm nay!
Nói nhiều vô ích!
Đống hỗn độn vẫn dọn dẹp.
Tống Ninh nén sự bực bội trong lòng, điều khiển giấy nhỏ bế Hà Hân lên giường, kéo rèm cửa , để ánh trăng rọi phòng ngủ.
Phòng ngủ của Hà Hân đơn giản, chỉ đặt một cái giường và một cái tủ lớn màu đỏ đen.
Tống Ninh từ trong tủ tùy tiện bới một bộ quần áo của Hà Hân, điều khiển giấy nhỏ cõng Hà Hân nhà vệ sinh.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Cơ thể Hà Hân nóng hầm hập, má càng là một mảng đỏ ửng, môi nứt nẻ, hiển nhiên là đang sốt cao.
Việc cấp bách là hạ sốt ngay lập tức.
Trong nhà Hà Hân t.h.u.ố.c hạ sốt, bên phía Kiều Bác càng là mới chuyển , t.h.u.ố.c hạ sốt e là tìm , chỉ thể hạ nhiệt vật lý.
Âm khí nhập thể cộng thêm hàn khí nhập thể, âm khí tán , đến giờ còn thở một , đúng là mạng lớn!
Người giấy nhỏ dính nước , việc lau rửa vẫn để Tống Ninh tự .
Sắc mặt Tống Ninh thối đến chịu , nén xúc động c.h.ử.i thề, đơn giản lau rửa cho Hà Hân một lượt.
Khó khăn lắm mới giúp Hà Hân xong quần áo, đưa lên giường t.ử tế, Tống Ninh gần như ướt hơn một nửa.
Tống Ninh chịu đựng cảm giác ướt át dính dáp , khi giúp Hà Hân loại bỏ âm khí trong cơ thể, liền một khắc cũng ở nữa.
"Ngươi nếu cô c.h.ế.t ngay lập tức, thì cứ tiếp tục gần cô !"
Lời của Tống Ninh, dọa cho Triệu Lượng đang lén lút gần nhảy dựng lên trần nhà, dám tiến lên một bước nào nữa.
Cô bực bội đá một cái cửa phòng, phồng má đùng đùng nổi giận trở về nhà .
"Bên ... nghiêm trọng?"
Kiều Bác Tống Ninh ướt sũng, đau lòng lấy khăn tắm bọc kín lấy cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-dong-danh-dua-vao-huyen-hoc-nam-thang/chuong-199-khong-no.html.]
"Phiền phức quá thì đừng quản nữa..."
Triệu Lượng là chiến hữu của giả, Tống Ninh là vợ , bên nào nặng bên nào nhẹ, trong lòng Kiều Bác rõ ràng vô cùng.
Lời của Kiều Bác khiến trong lòng Tống Ninh thoải mái hơn ít, cô tức giận phồng má phàn nàn với Kiều Bác về đống hỗn độn bên ...
Sau khi Triệu Lượng gì, sự chán ghét trong mắt Kiều Bác như thực chất.
Thảo nào Tống Ninh cho qua đó...
Chuyện cay mắt như , thế mà xảy ngay bên cạnh .
Còn bắt Tống Ninh giúp cô lau rửa cơ thể...
Ánh mắt Kiều Bác thâm sâu, chút hảo cảm còn sót đối với Triệu Lượng cũng biến mất.
"Em đúng là ngứa tay, giúp ai giúp, thế mà giúp một tên cặn bã! Không, quỷ cặn bã!"
Tống Ninh ngoan ngoãn dang tay để mặc Kiều Bác lau cho , tức giận oán thán.
"Loại chuyện ... đừng quản nữa..."
Kiều Bác mím môi, lông mày nhíu c.h.ặ.t: "Anh em chăm sóc liên quan..."
"Không ai quan trọng hơn em..."
"Vâng! Sẽ !"
Tống Ninh cũng cảm thấy đúng là xui xẻo!
Ngứa tay cái gì chứ!
Không tất cả các lính đều là !
"Ngoan! Đừng quản bên đó nữa, ngày mai bảo Vương nãi nãi qua xem cô ..."
Kiều Bác ôm Tống Ninh đang tức giận về phía phòng ngủ: "Giày vò thế cũng sắp sáng , bộ quần áo , nghỉ ngơi một lát..."
Tống Ninh gật đầu, tú khí ngáp một cái.
Lượng công việc gần đây của cô đúng là vượt chỉ tiêu nghiêm trọng, nếu vì công đức, cô mới lười quản mấy chuyện rách việc của khác!
công đức thể hóa thành linh lực, linh lực quyết định giới hạn năng lực của cô, tự nhiên là càng nhiều càng .
Đây đúng là một bài toán khó lời giải...
"Em... là vì công đức ?"
Kiều Bác khuôn mặt trắng nõn của Tống Ninh ánh đèn, cuối cùng cũng hỏi nghi vấn giấu trong lòng lâu.
Cái ngáp của Tống Ninh mới một nửa, trong lòng kinh hãi.
"Cái ... cũng đoán ?"
Đầu óc Kiều Bác xoay chuyển cũng quá nhanh đấy!
Chút tâm tư nhỏ nhặt trong lòng cô đều đoán trúng hết!
E là ngay cả chuyện cô nguyên chủ, cũng sớm đoán ?!
"Cái khó đoán..."
Kiều Bác : "Tất cả tâm tư của em đều mặt, chỉ cần để ý, luôn thể đoán ."
"Em công đức, tới tìm ?"
"Em công đức nhiều ? Không đủ cho em dùng ?"
"Nếu em cần, công đức cho em hết cũng là thể..."
Kiều Bác nghiêm túc, hiển nhiên những lời với Tống Ninh từ lâu .
Anh hy vọng cô những việc , chứ vì cái gì đó mà miễn cưỡng bản việc thích.
Ánh mắt Kiều Bác nghiêm túc cố chấp, Tống Ninh suýt chút nữa c.h.ế.t chìm trong ánh mắt của .
Hỏa khí trong lòng cô trong nháy mắt tiêu tan, hôm nay thể những lời của Kiều Bác, cũng coi như uổng công cô giày vò cả đêm như .
"Em ..."
Tống Ninh ngoan ngoãn khoác lấy cánh tay Kiều Bác: "Sau sẽ thế nữa!"
"Em nếu cần công đức sẽ tìm lấy, chính là kho linh lực của em!"
"Có điều, nếu em học thì đây?"
"Anh chắc chắn thể cùng em, em chẳng vẫn tiếp tục thu thập công đức ?"
Tống Ninh phiền não thở dài một : "Em cũng là học, chủ yếu là nỡ rời xa ..."
Kiều Bác lập tức chọc .
"Tiểu tác tinh" (cô nàng mẩy) tìm cớ càng ngày càng cao cấp !
Hóa cô học là vì !