Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng - Chương 176: Hạc Giấy Dẫn Đường, Hang Ổ Tội Phạm

Cập nhật lúc: 2026-02-10 17:49:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chúng đều đồng bạn của cô bắt , chúng cứu bọn họ kiểu gì?"

 

Tuy rằng Ôn Uyển tin tưởng Tống Ninh, nhưng ai đám bắt đồng bạn của Diễm Quỷ ?

 

Ôn Uyển cũng theo Diễm Quỷ bắt đầu lo lắng.

 

"Mẹ gấp hạc giấy ?"

 

Tống Ninh đột nhiên híp mắt hỏi Ôn Uyển một câu hỏi chẳng ăn nhập gì.

 

"Biết!"

 

Ôn Uyển ngơ ngác gật đầu, "Gấp hạc giấy liên hệ gì với việc tìm đồng bạn của Diễm Quỷ ?"

 

"Đương nhiên là !"

 

Tống Ninh xong liền móc giấy vàng và chu sa tùy tay vẽ một lá bùa, thổi khô đưa cho Ôn Uyển.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

"Mẹ gấp nó thành một con hạc giấy, thành vấn đề chứ?"

 

"Không... Không thành vấn đề..."

 

Ôn Uyển tò mò lá bùa Tống Ninh vẽ xong, "Đây là bùa chú ?"

 

"Có tác dụng gì?"

 

"Mẹ gấp xong sẽ ."

 

Tống Ninh híp mắt thừa nước đục thả câu.

 

Lòng hiếu kỳ của Ôn Uyển lập tức kích thích, cô ba hai cái gấp xong một con hạc giấy đưa cho Tống Ninh.

 

Ôm ngọc đỉnh nhỏ như bé ngoan chờ Tống Ninh công bố đáp án, đôi mắt phượng dịu dàng chớp chớp, chớp đến mức tim đều tan chảy.

 

Cũng chỉ loại từ nhỏ cưng chiều đến lớn như cô, mới thể tâm tư đơn thuần như !

 

Tống Ninh nhận lấy hạc giấy, nhẹ nhàng đặt lên cái bàn mặt, hai tay đối với hạc giấy bắt một chuỗi thủ thế phức tạp.

 

Đột nhiên, cánh hạc giấy nhẹ nhàng vỗ một cái...

 

Ôn Uyển dùng sức chớp mắt một cái, là cô hoa mắt ?

 

Cô dường như thấy cánh hạc giấy động đậy...

 

Soạt...

 

Cánh hạc giấy vỗ một cái, so với cái đó biên độ động tác càng lớn hơn.

 

Lần chỉ Ôn Uyển, Kiều Bác, chú Trương và Dư Hoa bọn họ đều thấy.

 

"Cánh hạc giấy động đậy đúng ?"

 

Chú Trương thể tin nổi dụi dụi mắt, "Hay là hoa mắt..."

 

"Ông hoa mắt, cũng thấy cánh hạc giấy... Ồ! Nó bay lên !"

 

Giọng Dư Hoa càng lúc càng lớn, câu cuối cùng càng là kích động đến vỡ giọng.

 

Ôn Uyển cũng kinh ngạc há to miệng, "Thật sự bay lên ..."

 

Hạc giấy nhỏ khi bay lên, đầu tiên là bay quanh Tống Ninh hai vòng, đó liền tìm chuẩn một phương hướng, chậm rãi bay ngoài.

 

Kiều Bác cũng là vẻ mặt đầy kinh thán, mỗi khi cảm thấy nắm chắc thực lực của Tống Ninh, cô luôn sẽ cho "lên lớp" thêm một nữa.

 

"Đi theo nó, chúng thể tìm Lưu Bình An."

 

Tống Ninh phất phất tay với Ôn Uyển, lấy một con hạc giấy cô gấp xong, giao cho cô.

 

"Để nó ở với nhé!"

 

Nói xong, hạc giấy nhỏ nhân tính hóa vỗ vỗ cánh, vây quanh Ôn Uyển nhẹ nhàng nhảy múa.

 

Mắt Ôn Uyển trừng tròn xoe, "Đây là ảo thuật ?"

 

"Vâng, một thuật pháp nhỏ..."

 

Tống Ninh còn thêm gì đó, nhưng con hạc giấy bay ngoài đột nhiên bay trở dùng mỏ nhẹ mổ cô một cái.

 

Thần tình Tống Ninh khựng , Lưu Bình An từng cho cô sinh thần bát tự của , cho nên Tống Ninh mới thể dùng thuật pháp nhỏ hạc giấy tìm dấu vết tìm .

 

Bây giờ hạc giấy thế mà bắt đầu thúc giục cô, đại biểu tình cảnh của Lưu Bình An thể ...

 

Tống Ninh đè nén sự nôn nóng trong lòng, với Ôn Uyển, "Mẹ ở nhà chờ con, bọn con sẽ nhanh trở về..."

 

Ôn Uyển bưng ngọc đỉnh nhỏ, vai còn đậu một con hạc giấy nhỏ, ngoan ngoãn gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-dong-danh-dua-vao-huyen-hoc-nam-thang/chuong-176-hac-giay-dan-duong-hang-o-toi-pham.html.]

 

Từ khi tìm Kiều Kiều, tâm trạng của cô sảng khoái từng .

 

Đây là tâm trạng cô từng trong bao nhiêu năm qua, điều khiến cho thần tình Ôn Uyển càng thêm nhu hòa.

 

Trong lòng Tống Ninh ấm áp, bệnh tình của Ôn Uyển trắng vẫn là tâm bệnh, cái cần điều dưỡng lâu dài.

 

Sau chỉ cần luôn sống trong vui vẻ khoái hoạt, tin rằng bệnh tình của cô nhanh sẽ lên.

 

"Anh lấy xe ..."

 

Kiều Bác lén lút nhỏ bên tai Tống Ninh một câu, Tống Ninh thể nhận gật đầu.

 

Thần tình của Tống Ninh những khác phát hiện, nhưng thoát khỏi ánh mắt vẫn luôn chú ý đến cô của Kiều Bác.

 

Tình hình bên phía Lưu Bình An hẳn là lắm, tranh thủ thời gian Tống Ninh.

 

Tống Ninh dỗ dành Ôn Uyển vài câu, liền theo hạc giấy cửa.

 

Vừa khỏi cửa, xe của Kiều Bác đợi ở cửa , Tống Ninh lên xe, chiếc xe trong nháy mắt liền lao ngoài.

 

Hạc giấy một đường hướng Tây, mục tiêu rõ ràng, chỉ thẳng hang ổ của Triệu Lợi Quần.

 

Tổ tiên Triệu Lợi Quần chính là nghề gánh xiếc thú lập nghiệp, mấy năm tình hình trong nước nghiêm trọng tiện ngoài, cũng liền tắt ý định chấn hưng tổ nghiệp.

 

hai năm nay kinh tế trong nước bắt đầu phục hồi, chế độ khoán đẩy mạnh, Triệu Lợi Quần thấy hy vọng, dự định nghề cũ.

 

Biểu diễn xiếc thú quý ở hai chữ "mới lạ", những năm bất luận là là đám trướng , bản lĩnh đều mai một ít.

 

Thật sự bảo bọn họ biểu diễn xiếc thú gì đó, còn thật sự chút nắm chắc.

 

Cho nên Triệu Lợi Quần dự định tìm lối tắt, kiếm chút đồ vật kỳ quái đ.á.n.h cược một phen.

 

Vừa suy tính liền đ.á.n.h chủ ý lên trại trẻ mồ côi.

 

Hôm qua ở trại trẻ mồ côi mất mặt lớn như , Triệu Lợi Quần vội giận, càng nghĩ càng nuốt trôi cục tức .

 

Hơn nữa lửa cháy đổ thêm dầu là, cái tên đạo sĩ thối giúp giải quyết mấy con quỷ vật , còn hố một khoản tiền lớn!

 

Sau đó tìm , thế mà tìm thấy nữa!

 

Thật sự là lẽ nào như !

 

Triệu Lợi Quần đang suy nghĩ xem nên buổi tối đến trại trẻ mồ côi gây sự , thì một em của , vẻ mặt hưng phấn dẫn một .

 

Vốn dĩ dựa theo tâm tính thù tất báo của Triệu Lợi Quần, đương nhiên sẽ dễ dàng tha cho của trại trẻ mồ côi như .

 

ai bảo trại trẻ mồ côi mấy con quỷ vật cực kỳ lợi hại che chở, cho dù gây sự, cũng là gan ăn cướp gan chịu đòn a!

 

Tiền , ai cũng kiếm, nhưng cũng mạng mà tiêu chứ!

 

Người càng tham tiền càng sợ c.h.ế.t, Triệu Lợi Quần càng là kẻ nổi bật trong đó.

 

Người gọi là Tam Nhi, họ Chu, bởi vì ở nhà thứ ba, liền tùy tiện đặt cái tên Chu Tam.

 

Chu Tam từ nhỏ cha sinh dưỡng, trộm gà bắt ch.ó, chuyện ác cả một rổ, khiến trong thôn phiền c.h.ế.t!

 

Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc lớn lên, Triệu Lợi Quần thu biên, trong thôn suýt chút nữa khua chiêng gõ trống một lá cờ thi đua gửi qua cho Triệu Lợi Quần!

 

"Đại ca, vị là Tác Tát đại sư, chúng đang lo lắng đối phó với mấy con quỷ vật ở trại trẻ mồ côi, đặc biệt tới giúp đỡ."

 

Chu Tam vẻ mặt vui mừng, cung cung kính kính đón Tác Tát cửa, khách khách khí khí sắp xếp một chỗ thượng tọa.

 

Chu Tam thằng cháu ngày thường cả ngày cà lơ phất phơ đắn, đối với đại ca là Triệu Lợi Quần cũng chẳng thấy bao nhiêu cung kính.

 

Hôm nay, ân cần với một đại hòa thượng râu ria xồm xoàm đầu trọc lóc như , trong lòng Triệu Lợi Quần nhịn thầm.

 

Triệu Lợi Quần đối với Chu Tam tự nhiên cũng là trăm ngàn chướng mắt, Chu Tam chẳng qua chỉ là một tên tay sai trướng mà thôi!

 

Làm cái nghề của , tay mấy , thì !

 

Đi nam về bắc, loại nào chẳng gặp, cướp bóc, l.ừ.a đ.ả.o, trộm cắp móc túi, rắn rết địa phương...

 

Thời buổi kiếm mấy đồng tiền, quá khó!

 

Loại như Chu Tam, còn nuôi ít.

 

Ngày thường đều là ăn ngon uống sướng cung phụng, lấy nghĩa khí em, nghĩa khí giang hồ tâng bốc.

 

Cho đến khi dỗ bọn họ lâng lâng, tìm thấy phương hướng nữa, thế là xong!

 

Đợi gặp chuyện gì, giả bộ thở dài vài tiếng, mấy tên "đầu đất" chắc chắn thể liều mạng g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương.

 

Ngươi đối với mấy tên "đầu đất" như , Triệu Lợi Quần thể coi trọng ?!

 

 

Loading...