Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-25 07:53:01
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đảm bảo? Bác Điền cứ , chỉ cần là chuyện cháu thể thì cháu chắc chắn sẽ đồng ý!"

 

"Được! Cô đồng ý với nhà họ Điền chúng sinh con với Tống Tuấn Vĩ, thì chúng sẽ đồng ý chuyện kết hôn của hai ."

 

"Không !" Hai tiếng hét ch.ói tai đồng thời vang lên.

 

Đám quần chúng hóng hớt đang vểnh tai lén đồng loạt thốt lên kinh ngạc. Chiêu thâm thật, tuyệt đường con cái luôn.

 

Rất nhanh, nhà họ Điền bế ba đứa trẻ . Một nhóm quần chúng hóng hớt lập tức phấn khích mặt mày hớn hở. Lần cuối cùng cũng thấy thật , cần chỉ tiếng nữa.

 

Gia đình Tống Tuấn Vĩ vội vã đuổi theo. Mẹ Tống Tuấn Vĩ là đầu tiên gào to chất vấn: "Nhà họ Điền các cho vợ mới cưới của Tuấn Vĩ nhà sinh con, nhà họ Điền các nhà họ Tống tuyệt hậu ? tuyệt đối đồng ý! Con trai ơi, nhà họ Điền leo lên đầu lên cổ nhà , còn nhịn nhà họ Điền gì nữa?!"

 

Tống Tuấn Vĩ im lặng, cứ như khuôn mặt cái miệng .

 

"Nhà họ Điền chúng chẳng gì để với nhà họ Tống các nữa. Dù các vợ mới, chẳng màng đến ba đứa trẻ. Sau chúng nó là cháu trai cháu gái của nhà họ Điền chúng . Về nhà chúng sẽ đổi họ cho chúng nó luôn!" Người nhà họ Điền vô cùng cứng rắn.

 

Vừa đến chuyện đổi họ, đến lượt gia đình Tống Tuấn Vĩ cuống cuồng. Tống Tuấn Vĩ vẫn hé răng, vội vàng cũng nóng nảy, vẻ chuyện đều trong tầm kiểm soát. Cha Tống Tuấn Vĩ cũng cuống đến mức cùng Tống Tuấn Vĩ mắng c.h.ử.i khác. Hai bên thông gia cũ đối lập, mắng một câu mắng một câu, thậm chí còn tay xô xát.

 

Khương Bảo Châu và đám quần chúng hóng hớt đến mức hai mắt sáng rực, nhất thời còn quên cả c.ắ.n hạt hướng dương.

 

"Đánh ! Đánh !" Có cậy đang trộn trong đám đông ai để ý, gào lên hăng hái.

 

Cũng chẳng cổ vũ mà hai nhà thực sự đ.á.n.h thật. Anh một đ.ấ.m một cái tát, đ.á.n.h tưng bừng khói lửa. Quần chúng hóng hớt rời mắt, xem đến là thỏa mãn.

 

"Dừng mau! Đừng đ.á.n.h nữa! Mọi đừng đ.á.n.h nữa mà!" Khương Xuân Đào cuống quýt hét lên.

 

Khương Bảo Châu thấy cảnh , nhớ một bộ phim truyền hình nào đó đây, dứt .

 

Khương Xuân Đào hét "đừng đ.á.n.h nữa", nhưng hai bên đang hăng m.á.u chẳng ai thèm để ý đến cô . Tống Tuấn Vĩ nhíu mày thật sâu, mặt căng thẳng nhưng vẫn im bất động.

 

Khương Bảo Châu xem kịch c.ắ.n hạt hướng dương "răng rắc", hì hì, quả dưa thơm tươi.

 

Quần chúng hóng hớt thấy tiếng c.ắ.n hạt hướng dương của Khương Bảo Châu và Hoàng San San, chỉ hận trong tay thêm một nắm hạt hướng dương!

 

Đột nhiên, chiến trường xuất hiện bước ngoặt!

 

"Chát" một tiếng giòn giã, là Khương Xuân Đào thím nhà họ Điền tát một cái. Tức thì, nửa khuôn mặt trắng trẻo của Khương Xuân Đào đỏ bừng sưng tấy lên thể thấy rõ bằng mắt thường. Cô há hốc mồm, quên cả hét "đừng đ.á.n.h nữa".

 

Khương Bảo Châu c.ắ.n một hạt hướng dương, vẻ mặt ngơ ngác của Khương Xuân Đào, khẽ lắc đầu. Khương Xuân Đào là đối thủ của thím Điền .

 

Nhờ cái tát mà hai nhà Điền - Tống tạm thời đình chiến. Hai nhóm cuối cùng cũng thể dùng miệng để chuyện. Thân hình cao lớn của Tống Tuấn Vĩ cũng chẳng từ lúc nào chiếm giữ vị trí trung tâm.

 

"Mọi còn quậy đủ ? Có còn tát Xuân Đào thêm một cái nữa ? Có ở đây, chẳng ai phép động thủ nữa." Nếp nhăn trán Tống Tuấn Vĩ sâu thêm vài phần.

 

Người nhà họ Điền quậy nữa, hai gia đình tiếp tục bàn bạc. Bàn tới bàn lui, cuối cùng trọng điểm rơi lên Khương Xuân Đào đang sưng nửa mặt — vì cả hai nhà Điền và Tống đều thể sinh con là Khương Xuân Đào.

 

Khương Bảo Châu còn lời nào để . Sinh con là chuyện của hai , Tống Tuấn Vĩ tàng hình một cách hảo, chẳng lẽ thể yêu cầu quản lý phần của ?

 

Không Tống Tuấn Vĩ gì với Khương Xuân Đào, mà Khương Xuân Đào thỏa hiệp. Cô đồng ý đợi ba đứa trẻ lớn lên mới sinh con của .

 

nhà họ Điền vẫn hài lòng, nhất quyết bắt Khương Xuân Đào rõ là bao nhiêu năm. Đứa trẻ lớn đến mười sáu tuổi là lớn, nhưng mười sáu tháng cũng thể gọi là lớn mà. Họ thậm chí còn yêu cầu Khương Xuân Đào giấy trắng mực đen rõ ràng.

 

"Oa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-ca-man-an-dua-o-van-nien-dai/chuong-7.html.]

 

Khương Bảo Châu sờ sờ miệng, phát tiếng động gì nhỉ?

 

À, hóa là đám quần chúng hóng hớt thốt lên hộ cô.

 

"Khương Bảo Châu, cô hiện giờ là nhà đẻ của Khương Xuân Đào ? Cô cứ thế nhà họ Điền bắt nạt chị ?" Có kẻ hiếu kỳ ác ý lên tiếng.

 

"Răng rắc~ Khương Xuân Đào? quen." Khương Bảo Châu thản nhiên c.ắ.n hạt hướng dương.

 

dứt lời, những nhiệt tình khác lượt nhảy .

 

"Trước đây Khương Xuân Đào giúp cô bao nhiêu việc, cô cứ thế mặc kệ cô , đúng là lương tâm chút nào."

 

"Nói đúng đấy, Khương Bảo Châu, ai thế cả."

 

"Cô chút lương tâm , giờ cô giúp Khương Xuân Đào, chuyện gì cô còn trông mong Khương Xuân Đào giúp ?"

 

Khương Bảo Châu đầu , mỉm ngọt ngào: "Chào , là Khương Bảo Châu, kẻ thiếu đức lương tâm nhất, thích xem náo nhiệt của Khương Xuân Đào nhất. Cảm ơn ủng hộ, xin hãy ghi nhớ lời nhé~"

 

Đám quần chúng "nhiệt tình": "……"

 

Không lý nổi, thật sự là lý nổi.

 

Đối diện với thái độ của Khương Bảo Châu, ai thể đỉnh cao đạo đức để chỉ tay năm ngón với cô chứ? Vì chính Khương Bảo Châu thừa nhận thiếu đức mà!

 

Nói đạo lý với kẻ thiếu đức ? Vô ích!

 

Khương Bảo Châu vui vẻ ha ha, chỉ cần cô thiếu đức thì ai thể dùng đạo đức để bắt bạt cô .

 

"Khương Bảo Châu, em giỏi thật đấy." Hoàng San San kính phục giơ ngón tay cái lên.

 

Khương Bảo Châu hào phóng nhận lấy: "Chỉ một tẹo tèo teo thôi."

 

Hoàng San San lắc đầu: "Thế mà là một tẹo á? Phải là nhiều tẹo mới đúng."

 

Khương Xuân Đào phát hiện Khương Bảo Châu, lập tức cảnh giác qua, còn cố ý tiến gần bên cạnh Tống Tuấn Vĩ, chỉ sợ Khương Bảo Châu sẽ sán gần.

 

"Người nhà đẻ? Ai là nhà đẻ của Khương Xuân Đào? Để xem cái kẻ nhà đẻ hổ dám ló mặt . Một nữ đồng chí chẳng đòi hỏi gì, tự vác xác đến cho nam đồng chí, hỏi xem nhà họ Khương các còn mặt mũi nào đời !" Ánh mắt sắc sảo của thím Điền quét về phía Khương Bảo Châu.

 

"Gọi cô kìa, Khương Bảo Châu!"

 

Khương Bảo Châu: " nhà đẻ của Khương Xuân Đào."

 

"Khương Xuân Đào là chị gái cô mà?" Thím Điền chằm chằm Khương Bảo Châu.

 

Khương Bảo Châu c.ắ.n một hạt hướng dương: "Thím , chị gái đang ở thành phố Kinh Đô kìa. Thím tìm chị thì mau mua vé tàu hỏa đến Kinh Đô nhé."

 

Thím Điền nghi ngờ: "Khương Xuân Đào thực sự chị gái cô ?"

 

" chỉ một chị ruột thôi. Không tin thím cứ đến Kinh Đô mà hỏi cha ."

 

"Bảo Châu! Em đừng gây thêm rắc rối cho chị nữa, chuyện của chị cần em quản!" Khương Xuân Đào tức giận .

 

 

Loading...