Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-01-25 07:57:02
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người còn dừng , Khương Bảo Châu vươn tay tạo tư thế sẵn sàng : "Sớm nhé, đồng chí Tống Minh Hồng, hôm nay cũng ăn diện trai đấy nhé~"

 

Đầu xe đạp chao đảo một chút, Tống Minh Hồng lập tức giữ thăng bằng xe, tới mặt cô dừng : "Đồng chí Khương Bảo Châu, cô thể đợi dừng xe hẳn hãy khen ."

 

Khương Bảo Châu dạy : "Anh cũng thể khen hôm nay xinh mà."

 

"Cô xinh còn cần khen ?"

 

"Tất nhiên là cần chứ, xinh là sự thật, nhưng khen sẽ giữ tâm trạng . Chẳng lẽ thích bảo trai ?"

 

Tống Minh Hồng theo bản năng đầu đôi mắt sáng lấp lánh của cô, nhưng giây đầu : "Thưa cô Khương, sẽ học."

 

Khương Bảo Châu : "Phì~ Được thôi, cứ theo cô giáo Khương mà học nhé."

 

Khương Bảo Châu nhận lấy quả trứng luộc đưa tới, hôm nay những hai quả? Lập tức sướng rơn cả : "Cả hai quả đều là của ?"

 

Tống Minh Hồng chỉnh lời cô: "Một quả là của ."

 

Khương Bảo Châu gật đầu: "Anh cứ thẳng là cùng ăn với ."

 

Tống Minh Hồng bất đắc dĩ cô: "Động tác của cô nhanh như , đợi miệng ?"

 

Chút chuyện nhỏ nhặt ảnh hưởng đến niềm vui ăn trứng luộc của hai .

 

"Tống Minh Hồng, đ.á.n.h Lưu Chính Khải ?" Ăn xong trứng luộc, Khương Bảo Châu thò đầu về phía lưng xem xét, quá, ai, đều xuất phát tập trung đồng .

 

Tống Minh Hồng trực tiếp nhận luôn: "Đêm qua cho bao tải ."

 

Khương Bảo Châu giơ ngón tay cái lên: "Cho bao tải lắm, tối nay còn nữa ?"

 

Tống Minh Hồng cô: "Cô cũng tham gia ?"

 

Khương Bảo Châu xoa xoa hai bàn tay vẻ háo hức: " thử chút, chơi bao giờ mà."

 

"Đêm qua đề phòng nên dễ tay, hôm nay phòng , sẽ tránh khác, dễ tay nữa . Đợi mấy ngày nữa nới lỏng cảnh giác sẽ rủ cô cùng ." Tống Minh Hồng nghĩ ngợi một lát mới .

 

"Không , đợi mà." Khương Bảo Châu hì hì, vẻ mặt gian xảo.

 

Mắt Tống Minh Hồng mang theo ý , cảm thấy cô kiểu gì cũng thấy đáng yêu. Ừm, biểu cảm xa cũng đáng yêu nữa, hợp ý .

 

Sau cuộc hẹn hò ngắn ngủi, họ chia tay . Một lên huyện, một bộ về phía bãi tập trung ở sân phơi thóc. Khương Bảo Châu cứ thế đường, những phía thấy cô đều chủ động nhường đường, đúng là như cái ngày cô đến nhà Tống Tuấn Vĩ đòi tiền .

 

Khương Bảo Châu gãi đầu, thắc mắc hiểu, cứ thế bộ đến tận hàng đầu tiên, bên cạnh chủ nhiệm Vương. Cô hì hì chào hỏi: "Chủ nhiệm Vương, sớm ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-ca-man-an-dua-o-van-nien-dai/chuong-40.html.]

 

"Tiểu Khương, hôm nay trông cháu tinh thần đấy nhé." Chủ nhiệm Vương khi quan sát kỹ lưỡng bèn .

 

Khương Bảo Châu gật đầu: "Vì cháu ngủ ngon ạ."

 

Chủ nhiệm Vương vỗ vỗ vai cô, vẻ mặt an lòng: "Sau khi chúng rời chiều tối qua, những chuyện xảy ở khu thanh niên tri thức đều cả . Cháu lắm, thái độ cứng rắn thì chẳng ai dám bắt nạt cháu cả. Cháu mà yếu đuối thì sẽ cưỡi lên đầu lên cổ cháu ngay."

 

Đội sản xuất bí mật, một chút chuyện mọn cũng thể truyền từ đầu làng đến cuối xóm, huống chi Khương Bảo Châu ầm ĩ ở khu thanh niên tri thức chẳng kiêng dè gì. Những hàng xóm xung quanh đều thấy hết, bảo họ tuyên truyền những việc Khương Bảo Châu chứ? Chuyện truyền , tính cách lợi hại của Khương Bảo Châu càng ăn sâu lòng , uy danh càng thêm vang dội. Thế nên lúc nãy thấy cô đều chủ động nhường đường.

 

Chủ nhiệm Vương giải thích lúc đó bà chạy qua là vì đêm qua trong đội sản phụ sinh khó, chồng sản phụ chịu đưa con dâu bệnh viện, cho nên nhận tin, bà lập tức giải quyết chuyện đó ngay.

 

"Cô sinh con bình an chứ ạ?" Khương Bảo Châu vội hỏi.

 

Chủ nhiệm Vương gật đầu: "Mẹ tròn con vuông, sinh con thì vẫn nên đến bệnh viện thì hơn, nhờ bà đỡ đẻ ở nhà đủ bảo hiểm."

 

Khương Bảo Châu: " là nên chọn bệnh viện."

 

Vào bệnh viện sinh con thực sự , an bảo đảm, nhưng gia đình nào sinh con cũng điều kiện đến bệnh viện. Những sinh con ở đội sản xuất đại đội Đại Hà hầu như là mời bà đỡ đẻ tại nhà. Chủ nhiệm Vương lo lắng cũng chẳng cách nào, đều tiền.

 

Khương Bảo Châu thấy chủ nhiệm Vương lo lắng cũng chẳng cách nào cả. Thực tế là điều kiện hiện tại như , ngoài việc chấp nhận thì còn cách nào khác ? Điều may mắn là bà đỡ đẻ ở đại đội Đại Hà tay nghề , kinh nghiệm mấy chục năm, mà từ đại đội Đại Hà lên bệnh viện huyện cũng xa.

 

Đại đội trưởng bảo giải tán để việc xong, Khương Bảo Châu quen cửa quen nẻo vác thóc, chủ nhiệm Vương hôm nay cũng đến giúp cô một tay.

 

Khương Bảo Châu cứ thế ngày nào cũng mặt ở sân phơi thóc việc thiếu buổi nào. Ngày qua ngày, lúa cánh đồng thu hoạch hết sạch. Tiếp theo là nhiệm vụ quan trọng phơi khô lúa, cho nên đại đội trưởng điều thêm ít đến sân phơi thóc việc. Đôi vai Khương Bảo Châu nhẹ ít.

 

Cuối cùng, tất cả lúa phơi khô nhập kho, chỉ còn thiếu bước vận chuyển lương thực lên công xã nộp lương thực công, mà Khương Bảo Châu cuối cùng cũng xin nghỉ từ đại đội trưởng. Bởi vì ngày cưới của cô và Tống Minh Hồng cận kề, đội sản xuất bận rộn xong đợt thu hoạch khẩn trương, ngoài việc bận rộn chút chuyện đồng áng thì cũng chuẩn cho mùa đông nữa. Đại đội trưởng duyệt kỳ nghỉ dài cho Khương Bảo Châu.

 

Khương Bảo Châu "ú hú" một tiếng, suýt thì bay lên. Tất nhiên cô bay, chỉ nhảy tâng tâng tại chỗ vì phấn khích. Tốt quá , cuối cùng cô cũng đồng nữa!

 

"Nhảy cao thế, cẩn thận mỏi chân đấy." Tống Minh Hồng thấy cô rạng rỡ hớn hở thì cũng vui lây.

 

Khương Bảo Châu: "Mỏi chân cũng , quan trọng là đồng nữa ha ha ha ha! Còn vẫn ngày ngày chạy lên huyện, đồng chí Tống Minh Hồng, hì hì hì~"

 

, Tống Minh Hồng vẫn lên huyện việc mỗi ngày. Thu hoạch khẩn trương kết thúc nghĩa là trạm máy nông nghiệp hết việc. Ngược , nhiều máy nông nghiệp hỏng hóc đang đợi nhân viên kỹ thuật đến sửa chữa đấy.

 

"Bớt hả hê ."

 

"Khụ khụ, thôi, việc vất vả đồng chí Tống Minh Hồng. đợi trở thành nhân viên kỹ thuật của trạm máy nông nghiệp, đưa ăn ngon mặc đấy. Anh cố lên, nỗ lực việc cho nhé." Khương Bảo Châu vẻ mặt nghiêm túc, cổ vũ cho Tống Minh Hồng.

 

Tống Minh Hồng đưa tay nhéo nhẹ cái b.í.m tóc của cô một cái: "Cứ đợi đấy, sắp ."

 

"Cho nên bao tải ?" Khương Bảo Châu trái một cái, nhỏ giọng: "Anh quên chứ?"

 

Khóe môi Tống Minh Hồng nhếch lên: "Thu hoạch khẩn trương kết thúc , đêm nay chính là thời cơ ."

Loading...