Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-01-25 07:57:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Bảo Châu dừng , ánh mắt lạnh lùng, mặc kệ Lưu Chính Khải gào t.h.ả.m thiết.
"Bảo Châu, định thế nào?" Hoàng San San hỏi.
Liễu Hạ Mai và Tôn Hồng Lượng cũng Khương Bảo Châu.
Khương Bảo Châu định cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua, còn dằn mặt thêm chút nữa: "Lưu Chính Khải, họa từ miệng mà , là hạng rút kinh nghiệm. Thay vì hôm nay xin xỏ một câu tha cho , để tái diễn, chi bằng bây giờ cứ tống cho rảnh nợ."
"Không , sẽ bao giờ thế nữa, nên bậy, cô hạng đó, là sai ..." Lưu Chính Khải thấy Khương Bảo Châu sắt đá tống lên đồn công an, càng sức cầu xin dữ dội hơn.
Khương Bảo Châu im lặng gì. Nếu thể, cô thực sự tống Lưu Chính Khải đồn ngay bây giờ. Kẻ đàn ông bôi nhọ phụ nữ thì đáng c.h.ế.t, nhưng vấn đề là cô thực sự hiện tại tội phỉ báng . Vạn nhất hiện tại , lên đến đồn công an cô sẽ lộ tẩy. Hơn nữa, dù thực sự tội phỉ báng thì Lưu Chính Khải hiện tại cũng gây ảnh hưởng gì cho cô, chỉ là một trong khu thanh niên tri thức, thực sự phán thì e là cũng chỉ giam một hai ngày, thậm chí Lưu Chính Khải cũng thể xảo quyệt bảo là nhất thời bốc đồng, như lẽ sẽ trực tiếp thả về.
Thôi bỏ , ngay từ đầu cô cũng định lên đồn công an huyện thật, hiện tại mục đích ban đầu đạt .
Lưu Chính Khải bỏ qua từ đó về luôn tránh Khương Bảo Châu thật xa, mỗi Khương Bảo Châu là ánh mắt như thấy ác quỷ .
Khương Bảo Châu chính là hiệu quả .
Lưu Chính Khải chỉ là một con hổ giấy, điểm khi Khương Bảo Châu đ.á.n.h mặt một cách cứng rắn trở thành nhận thức chung của tất cả trong khu thanh niên tri thức.
Khi Khương Bảo Châu về phòng chuẩn ngủ, các nữ thanh niên tri thức ở chung một phòng đột nhiên lên tiếng——
"Đồng chí Khương Bảo Châu, cô lợi hại thật đấy! Trước đây ưa Lưu Chính Khải , lúc nào cũng nhiều ý kiến và suy nghĩ thế, cái gì cũng xía một chân, tiếc là cũng dám đắc tội với hạng như ."
" cũng dám. Hồi khi xuống nông thôn, từng gặp giống hệt Lưu Chính Khải. Loại chuyên môn nhắm vài nhà, đó báo cáo họ, một chút chuyện mọn cũng thể nâng cao quan điểm, ít gia đình họ hại t.h.ả.m . Haiz, sợ Lưu Chính Khải cũng là hạng như , gặp hạng thì ngoài việc tránh xa họ thì còn cách nào khác ?"
Hiện tại hạng như nhiều, những cảnh giác đều chú ý đến ngôn hành cử chỉ của , ít qua với hạng .
Khương Bảo Châu xoay dậy, : "Lưu Chính Khải chỉ là kẻ nhát như thỏ đế thôi, bản chúng cứng rắn lên thì chẳng gì chúng cả. Đầu gối mềm đến mức thể quỳ xuống xin tha thì thực sự ngờ trực tiếp quỳ xuống như . Chỉ cần chúng nuông chiều càn thì chẳng dám loạn . Nếu dám lén lút báo cáo khác thì chúng đầu cũng nhắm mà báo cáo , kiểu gì cũng chẳng là kẻ trong sạch ."
Khương Bảo Châu dằn mặt Lưu Chính Khải, nhưng ngờ Lưu Chính Khải hèn nhát đến thế, cô còn tay nhiều mà xin tha lóc t.h.ả.m thiết .
Các nữ thanh niên tri thức nghĩ đến biểu hiện xin tha của Lưu Chính Khải thì lượt bật thành tiếng.
Hoàng San San xong thì mắng: "Lưu Chính Khải đúng là thấy sống là chịu nổi. Đồng chí nữ chúng lấy chồng , gả cho ai thì liên quan gì đến , đúng là tay dài quá mức!"
"Cho nên mới đáng ghét." Khương Bảo Châu gật đầu.
Liễu Hạ Mai bỗng : "Hôm nay Lưu Chính Khải chuyện như , tất cả chúng sẽ qua quá thiết với nữa. Loại nếu gần , lỡ ngày nào đó chuyện chú ý tóm điểm yếu thì chẳng lột sạch một lớp da ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-ca-man-an-dua-o-van-nien-dai/chuong-38.html.]
"Ấy đúng , chị Liễu ." Khương Bảo Châu hỏi chuyện Liễu Hạ Mai giúp Lưu Chính Khải nấu cơm.
Mọi cũng tò mò, vì chuyện giữa Liễu Hạ Mai và Tôn Hồng Lượng đó họ cũng thấy rõ mười mươi .
Hóa là vì Lưu Chính Khải vô tình giúp Liễu Hạ Mai một tay, Liễu Hạ Mai nợ ân tình của , chỉ nhanh ch.óng trả xong nợ nên mới giúp đỡ. Mọi bừng tỉnh đại ngộ, hèn chi.
Khương Bảo Châu mỉm . Tuy cô và Liễu Hạ Mai mâu thuẫn nhưng cô cũng hy vọng Liễu Hạ Mai quá thiết với loại như Lưu Chính Khải, hơn nữa Liễu Hạ Mai và Tôn Hồng Lượng cũng xứng đôi.
"Không chuyện Lưu Chính Khải nữa, nếu còn điều, vẫn còn chiêu đợi đấy. Mệt quá , nghỉ lát đây."
Khương Bảo Châu xong bèn xuống nữa, vặn vặn cổ vươn tay duỗi chân xoay eo, thở phào một tiếng dễ chịu. Làm đồng cả ngày mệt mỏi như , quả nhiên xuống là thoải mái nhất.
Những khác thấy cũng xuống theo. Liễu Hạ Mai tắt đèn dầu hỏa nhưng những cùng một chiếc giường lò sưởi định ngủ ngay như , mỗi cầm một chiếc quạt nan phe phẩy. Khương Bảo Châu chịu nóng, phe phẩy quạt nan một cách chậm rãi.
"Đồng chí Khương Bảo Châu, cô kết hôn cần chúng giúp việc gì cứ nhé. Sau khi đợt thu hoạch khẩn trương kết thúc, việc chúng giao cũng sẽ nhẹ nhàng hơn một chút."
Khương Bảo Châu cảm ơn, bảo lúc đó sẽ mời uống rượu mừng. Có tiệc rượu để ăn, lượt vui vẻ gửi lời chúc phúc.
lúc Khương Bảo Châu đang lơ mơ ngủ thì bỗng hỏi: "Chị Liễu, chị với Tôn, hai đang hẹn hò ?"
Khương Bảo Châu tỉnh táo trong một giây, mắt mở to, tai vểnh cao lên hết cỡ.
Liễu Hạ Mai vội vàng phủ nhận: "Không , chúng hẹn hò, ngoài đừng bậy bạ nhé."
"Biết , chúng sẽ bậy ."
Khương Bảo Châu mất hứng phẳng , tiếp tục lơ mơ ngủ, việc phe phẩy quạt nan đối với cô chút giống như hát ru .
"Hạ Mai, với Tôn thực sự hẹn hò ? Nếu hai thì tớ thử một chút, tớ mến Tôn."
Khương Bảo Châu đột ngột mở mắt , bật dậy ngay lập tức.
Lời giống như sét đ.á.n.h ngang tai, nổ tung lỗ tai của tất cả đến mức ù , nhưng căn phòng yên tĩnh đến mức cả tiếng kim rơi. Không khí ngưng trệ , lượt dậy.
"Mã Hương Lan, lời là thật là... đùa đấy?" Hoàng San San giúp hỏi miệng.
Mã Hương Lan giọng trầm trầm : "Hoàng San San, tớ thể mang chuyện trò đùa , tớ bao giờ đùa cợt cả."