Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 369
Cập nhật lúc: 2025-03-29 07:57:46
Lượt xem: 18
Năm giờ chiều, Sở Uyên về đầu tiên, sau ông là một nhóm chiến hữu: "Hai đứa Đoàn Đoàn, Niên Niên giống tôi lắm, các ông còn nhớ tôi hồi trẻ trông như thế nào không, lát nữa nhìn sẽ biết."
Những người này bình thường ít gặp nhau, nhất là cuối năm, các nước láng giềng biết Tết sắp đến nên cố tình gây chuyện, các quân khu lớn đều phải tăng cường bố trí chiến lược.
Ngoại trừ Chử Chiến trong số họ chưa ai gặp hai hai bảo bối cục cưng của thủ trưởng.
Có người hỏi nhỏ: "Lão Chữ này, có giống thật không?"
Chử Chiến hạ thấp giọng: "Nghe ông ấy nói làm cái gì, hồi trẻ ông ấy trông như cái gì các ông còn không biết, tiểu bạch kiểm, nhìn còn không khỏe mạnh, uy phong bằng tôi nữa."
"… Anh cũng không tốt hơn bao nhiêu đâu."
Chử Chiến hừ một tiếng, không thèm phản ứng.
Cố Xán Dương từ trên lầu xuống, anh và Thẩm Tuy bế hai đứa nhỏ giao lại cho các đồng chí già.
Tư lệnh lục quân Tiêu Hồi nhìn chằm chằm hai đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu một lúc lâu, lại nhìn vị tư lệnh cười lên gương mặt đầy nếp nhăn, mặt thô ráp như vỏ cây, ông im lặng hồi lâu.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Sao? Hai đứa cháu tôi giống tôi không?" Hai mắt Sở Uyên chằm chằm nhìn vào ông.
"..." Tiêu Hồi đột nhiên nhớ lại mấy trăm đồng thủ trượng mượn năm ngoái đến giờ còn chưa trả, ông ấy nói gì nhỉ, cuối năm mới quyết toán sổ sách, nhíu mày: "Giống."
Sở Uyên cười sảng khoái, từ khi có hai cháu, vị tư lệnh quân khu nghiêm khắc ngày xưa đã không còn, ngoại trừ trước mặt Sở Đại ra thì ông vẫn giữ cái dáng vẻ này.
Cứ nhìn thấy con trai là mặt mày ông nhíu lại, không thể kìm chế được.
Chử Chiến giơ ngón tay cái: "Nói dối mà không chớp mắt, giỏi."
Mặt Tiêu Hồi giật giật, không nói gì.
Sở Đại về nhà lúc hơn sáu giờ, Cố Kiến Quốc và Cố Vệ Đông không về sớm được như vậy, hai anh em họ thường về khuya, nhà ăn phải có người trực 24/24, làm văn chức cũng phải liên tục tính toán chi phí bữa ăn cho lần mua sắm tiếp theo.
Người đàn ông chào các chú bác rồi đi thẳng vào bếp.
"Về rồi à?" Cố Khanh Khanh nhìn anh một cái: "Giúp em lấy cái tô lớn đựng canh trong nồi mang ngoài, nóng quá nên em để đợi anh về làm."
"Được." Nghe cô nói, khóe miệng anh nhếch lên vui vẻ, có người đàn ông nào mà không thích cảm giác vợ ỷ lại, dựa dẫm vào mình đâu.
Anh thừa nhận mình là người trần tục.
Mở nắp nồi, hơi nóng bốc lên, nhận lấy muôi từ tay cô, anh khuấy xương và củ cải trắng, hỏi bâng quơ: "Em cho muối chưa?"
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-369.html.]
Không nghe thấy trả lời, anh quay lại nhìn vào đôi mắt trong veo của cô.
Có chút bất đắc dĩ lại buồn cười: "Đưa muối cho anh."
Thức ăn lần lượt được mang lên bàn, Thẩm Tuy vào phụ dọn chén đũa lên bàn. Đợt rời khỏi đảo cô mang theo ít đậu phộng rang, giờ có nguyên liệu trộn một đĩa rong biển.
"Vất vả rồi Khanh Khanh." Thấy con dâu đi ra, Sở Uyên cười nói: "Bận cả ngày rồi, ngồi xuống ăn đi."
"Không vất vả, cũng không biết có hợp khẩu vị các chú, các bác không, nếu không ngon xin đừng trách con nha!" Cố Khanh Khanh đặt đĩa xuống, định bế Niên Niên trong tay Sở Đại đi.
"Em ăn trước đi." Anh không đưa con cho cô, kéo ghế cho vợ ngồi: "Bận cả ngày rồi, mệt không?"
Cố Khanh Khanh lắc đầu: "Chiều có anh cả giúp thái rau, hai đứa nhỏ đều do A Tuy chăm, không mệt lắm."
Sở Đại nghiêng đầu nhìn Cố Xán Dương: "Anh cho Đoàn Đoàn ăn trứng thịt băm đi, nó đói rồi."
Cô gái bên cạnh trừng mắt nhìn Sở Đại: "Sao anh có thể nói chuyện với anh vợ mình như vậy thế nhợ!"
Lúc này Cố Khanh Khanh mới để ý thấy bên cạnh anh cả còn có một cô gái, trông tuổi tác gần bằng cô, dáng vẻ anh khí lắm, tóc ngắn gọn gàng.
Không giống kiểu khuôn mặt nhu hòa như Cố Khanh Khanh, cũng không giống đường nét góc cạnh như Sở Đại.
Khí chất rất đặc biệt, khi nhìn qua ánh mắt của cô ấy như có ngọn lửa đang bùng cháy, có cảm giác cô ấy là người nhiệt huyết sôi nổi.
Đang định nhỏ giọng hỏi Sở Đại cô ấy là ai, thì nghe anh nói: "Đau lòng sao? Vậy anh đổi giọng, anh cả ơi, nhờ anh cho Đoàn Đoàn ăn canh trứng thịt băm nhé! Vô cùng cảm ơn."
Cô gái lại tức giận trừng mắt nhìn anh, vì có Cố Xán Dương nên phải kiềm chế tính nóng nảy lại.
Cố Khanh Khanh ngẩn ra một lúc, dường như cô đã biết cô ấy là ai rồi, thấy anh trai không có phản ứng, chỉ nhìn chằm chằm Đoàn Đoàn, cô thở dài.
Cô và cô gái anh khí kia là người ăn cơm xong sớm nhất: "Niên Niên đưa em bế, anh ăn cơm đi."
Thấy vợ ăn xong rồi, Sở Đại đưa con cho vợ, anh nghiêng người sang nói chuyện với Thẩm Tuy.
Cố Khanh Khanh bế con đến ngồi ở sofa, cô gái kia cũng đi theo, tò mò nhìn Niên Niên uống nước: "Thằng bé thực sự rất giống anh Sở, mặt mũi hình như còn có chút giống Cố Xán Dương."
Nghe cô ấy nhắc đến Cẩu Thặng, Cố Khanh Khanh mắt hơi động, cười gật đầu: "Mọi người đều nói cháu trai giống cậu, khó trách có phần giống anh trai chị."
Cô gái ồ một tiếng, ngồi bên cạnh, định đưa tay chạm vào mặt Niên Niên, mà thấy tay mình có vết chai, lại nhìn gương mặt mịn màng của đứa bé, cô thu tay lại: "Sao không thấy chị đi lại quanh quân khu."
"Phải chăm con nên không đi được." Thấy cô ấy tính cách thẳng thắn không câu nệ, Cố Khanh Khanh suy nghĩ một lúc rồi nói: "Mấy hôm trước chị ra ngoài, thái độ mấy thím đối với chị có vẻ lạnh nhạt lắm."
"Không có gì lạ." Cô gái chống cằm nhìn Niên Niên uống nước, nói: "Chị biết Bạch Dung chứ, cùng lớn lên trong khu đại viện này. Ở chỗ này quan hệ giữa các trưởng bối khá thân cận, coi lớp nhỏ như con cháu nhà mình vậy. Bạch Dung thích anh Sở cho nên các thím khó mà gần gũi với chị."
Cố Khanh Khanh giãn mày, cuối cùng cũng giải tỏa được nghi vấn trong lòng.