Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 344

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:25:05
Lượt xem: 14

Cố Khanh Khanh bị câu nói của chị ấy mà buồn cười, đẩy chị ấy ra, ngồi xuống ôm Tiểu Ngư mà kể khổ: “Bé yêu, mẹ con nói thím ngốc, con có thấy thím ngốc không?”

Tiểu Ngư lắc lắc cái đầu nhỏ, để lại một nụ hôn ướt át trên má thím nhỏ.

Hứa Niệm cười bế con trai lên: “Nhóc con, con không sợ chú con thấy rồi sẽ ghen tị à.”

“Đúng vậy, Tiểu Ngư, chú con là một lọ dấm chua, ngay cả với con ruột cũng ghen đấy.” Triệu Trạch từ ngoài cửa bước vào, mỉm cười đứng cạnh Hứa Niệm, nhìn quanh: “Lão Sở đâu rồi?”

“Bị hai vợ chồng các cậu kẻ xướng người họa chọc anh ấy xấu hổ trốn lên lầu rồi."

Cố Khanh Khanh cười tít mắt.

Người đàn ông vừa lúc từ trên lầu đi xuống, tay ôm một cái hộp giấy lớn.

“Nói gì về anh đấy?” Anh hỏi.

Thấy đôi chân dài bước từ trên xuống, Triệu Trạch nói: “Không có gì, anh đang cầm gì đấy? Trông có vẻ nặng.”

“Sách của A Tuy và tập ghi chép, thằng bé nói muốn mang đi."

“Anh không thấy nặng sao.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Người đàn ông chỉ cười nhẹ, đặt cái hộp lên bàn: “Hôm nay cậu không đến trạm y tế à?”

“Đưa anh đi mà, chúng ta là anh em nhiều năm, anh đi rồi thì tôi phải tiễn chứ, căn cứ quân sự đã hoàn thành rồi, trên đảo không có thương binh, chỉ có thân nhân binh lính thỉnh thoảng đau đầu nhức mỏi thôi. Đừng lo, trạm y tế luôn có người trực ban.”

Sở Đại gật đầu, nghe thấy trong phòng có tiếng khóc của trẻ con, anh nhìn Cố Khanh Khanh rồi cùng vào phòng ngủ, bế ra hai đứa bé vừa thức dậy.

Sữa bột đã được pha sẵn, giữ ấm trong bình nước nóng, lấy ra là có thể uống ngay.

Hai đứa bé được cha mẹ bế trong lòng, mắt vẫn còn ngái ngủ, lười biếng uống sữa.

Triệu Trạch nhìn hai anh em sinh đôi giống hệt nhau, không khỏi cảm thán: “Đây chính là gen của cặp song sinh sao? Tôi chưa từng thấy ai giống nhau đến vậy đâu, Khanh Khanh, lão Cố và anh cả nhà em giống nhau y đúc sao?"

Anh chưa gặp Cố Xán Dương nên không biết trông anh ấy như thế nào.

“Không, hoàn toàn khác biệt.” Cố Khanh Khanh cười: “Anh cả em cực kỳ đẹp trai, đẹp trai y như Sở Đại vậy, còn anh hai em thì… ừm.” Cô lảng tránh quay mặt đi chỗ khác.

Triệu Trạch hiểu ra: “À, anh hai em giống em. Anh cứ tưởng ba anh em nhà em giống nhau như đúc.”

Cố Khanh Khanh: “……” Ánh mắt cô có chút u oán.

Người đàn ông bên cạnh không nhịn được, bật cười thành tiếng.

“Hai anh em nhà họ đều cảm thấy mình giống anh cả, sợ bị người ta nói họ giống nhau." Sở Đại nhìn Triệu Trạch ngơ ngác, tốt bụng giải thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-344.html.]

“Cậu nói vậy tôi càng tò mò, trước đây tôi đã thấy cậu giỏi lắm rồi, sau đó nghe chuyện của Cố Xán Dương tôi mới thấm thía cái câu, nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên."

(Câu "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên" là một thành ngữ gốc Hán, dịch ra có nghĩa là "ngoài người còn có người, ngoài trời còn có trời". Ý nghĩa của câu này là muốn nhắc nhở rằng dù mình có giỏi giang hay đạt được những thành tựu lớn thế nào, vẫn luôn có người khác giỏi hơn hoặc điều kiện khác tốt hơn. Điều này khuyên chúng ta nên khiêm tốn, không nên tự mãn và luôn cố gắng phấn đấu hơn nữa.)

Sở Đại gật đầu cười.

Đồ đạc trong nhà đã được thu xếp gần hết, Thẩm Tuy và ông Tần đã hẹn nhau hai tháng sau gặp nhau ở quân khu phương Nam.

Những người trong Binh Đoàn cũng đã đến, giúp họ mang đồ ra bến tàu.

Chăn đệm vốn thuộc vật tư của quân đội, họ không mang đi, những thứ lặt vặt trong nhà như nồi niêu xoong chảo cũng để lại cho Hứa Niệm và mẹ của Tiểu Hoan.

Đến bến tàu, Cố Khanh Khanh không ngờ gặp Trương Tháp.

“Cháu trai nhỏ?” Cố Khanh Khanh hơi ngạc nhiên.

Trương Tháp chạy lại, từ trong túi móc ra một cái túi bọc bằng nilon và báo cũ, đưa cho cô.

“Thím nhỏ ơi, đây là khoai lang nướng mẹ cháu làm, thím mang lên thuyền ăn nha!”

Nhìn ánh mắt sáng trong của cậu, Cố Khanh Khanh đưa tay nhận, xoa đầu cậu bé: “Cảm ơn cháu, cháu trai nhỏ.”

Theo phản xạ cô muốn lấy kẹo từ túi ra, phát hiện không có. Cô xoay người tìm trên người chồng đang ôm con, lấy ra một nắm kẹo sữa thỏ trắng, nhét vào tay Trương Tháp, dịu dàng nói: “Đây là lần cuối cùng thím nhỏ cho cháu kẹo trước khi cháu đến quân khu phương Nam, đừng từ chối.”

Trương Tháp sững lại, rồi gật đầu.

Sau đó, cậu đến trước mặt người đàn ông, ngước lên nói: “Chú, đợi cháu mười sáu tuổi sẽ đi Binh Đoàn Xây Dựng, đợi thắng trận rồi sẽ xin điều về quân khu phương Nam.”

Sở Đại gật đầu cười: “Được, chú thím đợi cháu ở quân khu phương Nam.”

Trương Tháp gật đầu thật mạnh, rồi quay ánh mắt sang Thẩm Tuy đang bế cháu ngoại, cậu chỉ khẽ gật đầu chào.

Hai giờ, thuyền vật tư đến rồi.

Trần Giải Phóng và những người khác giúp mang đồ lên tàu, miệng vẫn lẩm bẩm: “Lão Sở, chúng tôi không ở đấy, cậu phải đối xử tốt với Khanh Khanh, nếu không chúng tôi và lão Cố sẽ rất đau lòng đó nha!”

Có người bên cạnh bị lời nói ngọt ngào của anh ta làm phát ghê, run rẩy nổi da gà, tức giận nói: “Anh bị làm sao vậy, làm cha rồi đầu óc cũng hỏng à? Em gái Khanh Khanh có anh trai ruột ở quân khu, anh nói xem lão Sở dám đối xử tệ với em ấy không?”

“Ừm.” Sở Đại thành thật gật đầu: “Tôi không dám.”

Mọi người cười ồ lên.

Hứa Niệm bịn rịn nắm tay Cố Khanh Khanh dặn dò: “Đến nơi nhớ gửi điện báo cho chị. Em hứa sau này lên đảo thăm chị, nhớ đừng đợi chị rời đảo đến tìm em thì không biết đến bao giờ mới gặp lại nhau.”

“Được, em biết rồi.” Cố Khanh Khanh rưng rưng nước mắt, cô ôm Hứa Niệm, nằm trên vai chị ấy định nói gì đó thì thấy mẹ của Tiểu Hoan và mẹ của Nhị Béo bế con đang vẫy tay với cô, Bạch Đào cũng mỉm cười với cô.

Loading...