Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 279
Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:51:43
Lượt xem: 13
“Sau này có làm cái gì tốt chị cho em đầu tiên.” Hứa Niệm cười trêu chọc: “Nhưng mà có lẽ Sở đoàn trưởng nhà em không cho chị cái cơ hội này đâu. Gia đình cậu ấy điều kiện tốt như thế, muốn cái gì mà lại chẳng có.”
‘Sao có thể được.” Cố Khanh Khanh dựa vào thân cây, cùng chị cười cười, nói: “Có thứ tốt em cũng sẽ nghĩ đến chị đầu tiên, chị yên tâm nha.”
Khi cô nói xong, hai người phụ nữ đều cười phá lên.
Cố Khanh Khanh nhìn đồng hồ, bây giờ mới tám giờ, cô thở dài: “Hiện tại mỗi ngày em không biết nên làm gì, buổi sáng rời giường A Tuy đã nấu nước ấm sẵn để trên bếp, sân nhà cũng đã được quét sạch sẽ. Sở Đại còn thức dậy sớm hơn em, rót cho em ly nước ấm để đầu giường, em vừa dậy đã có nước ấm uống.”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Đến vườn rau cũng không cần em quản, mấy chuyện tưới nước gì đó đều là A Tuy làm. Bây giờ em chỉ cần nấu cơm trưa với cơm chiều, không biết làm thế nào để hết thời gian nữa! Chị A Niệm, trưa nay chị qua nhà em ăn cơm đi! Em nấu dưa chuột xào thịt cho chị, rau ngâm lần trước em ngâm cũng ăn được rồi, chị qua ăn thử.”
Nói rồi, bản thân cô cũng tham ăn mà nuốt nước miếng.
“Em nha....Nhắc tới là thèm.” Hứa Niệm cũng nuốt nước miếng: “Hiện tại, em vừa nói mà chị đã chảy nước miếng rồi. Số rau ngâm lần trước em đưa cho chị ăn thử chị đã ăn hết sạch, lần sau em ngâm nhiều hơn một chút nha.”
“Nhà em vẫn còn hai lọ lớn, qua tuần nữa là có thể ăn rồi.” Cố Khanh Khanh kéo Hứa Niệm đi về: “Chúng ta đi qua vườn rau xem, nói không chừng có thể bổ sung món cho bữa trưa. Lát nữa em phải hái nhiều dưa leo một chút mới được, đã lâu rồi em không có ăn.”
“Chị cũng vậy.” Hứa Niệm nói: “Chị nhìn bụng này của em chị nghĩ là hai bé trai rồi, Sở doanh trưởng nhà em có nói gì về vấn đề con trai hay con gái không?”
“Anh ấy nói trai gái gì cũng được, đều là con của chúng em. Nếu là con trai thì anh ấy dễ dàng sai sử hơn.”
“Không hổ danh là doanh trưởng, tính giác ngộ thật cao.” Hứa Niệm lắc đầu nói, “Đừng nhìn Triệu Trạch nói trai gái gì cũng được, chị thấy anh ấy hy vọng đứa bé sẽ là con trai.”
“Cũng không nhất định nha, chúng ta còn chưa nghe anh ấy đề cập đến vấn đề này bao giờ.” Cố Khanh Khanh kéo cánh tay Hứa Niệm, chậm rì rì đi về nhà, tâm tình dễ chịu: “Kỳ thật anh Triệu là người đàn ông không tốt. Chị nói xem nam nhân trên đảo ai mà không có chút tật xấu. Trước đây em còn nghĩ rằng mấy chị theo chồng ra đây là vì không phải lo phiếu dầu phiếu gạo. Nhưng giờ thì em lại hiểu rồi.”
“Ồ? Nói như thế nào nhỉ?”
“Chị xem đi, chuyện nhà chị Bạch Đào, chị cũng thấy mà, mẹ chồng, em chồng, nhà chồng là cái dạng gì chị cũng biết rồi đó.”
“Sao có thể không biết, chị cũng vì như thế mà mới theo chồng ra đảo, chắc em cũng không biết rõ lý do vì sao chị chọn ra đây.”
Hứa Niệm nói: ‘Em cuối cùng cũng đã nhìn ra được. Nhóm phụ nữ theo chồng ra đảo đa phần đều là vì không chịu nổi sự khắc nghiệt từ nhà chồng. Ở chỗ này tuy rằng cái gì cũng túng thiếu nhưng so với ở nhà chồng thì tự tại hơn rất nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-279.html.]
Hứa Niệm đi được một đoạn lại xua xua tay ra ý dừng lại, cơ thể cô ngày một nặng nề hơn, đi được mấy bước chân đã bắt đầu mệt.
“Khi chị còn ở nông thôn, trên Triệu Trạch còn có hai người anh trai đã có vợ, một người thêm mẹ già. Nếu có mâu thuẫn gì đó bọn họ liền châm chọc mỉa mai. Đặc biệt là mẹ chồng, không làm bà ấy hài lòng thì bà sẽ đi nói hết đầu làng cuối xóm, nói cha mẹ chị không biết dạy chị.”
Cố Khanh Khanh nghe như vậy thì thấy đau lòng, cô chống tay trên hàng rào trắng bên cạnh, nhìn biển xanh xa xa: “Nghe thôi đã cảm thấy thật nặng nề, em cũng không biết sao trước kia chị lại sống được như thế.”
“Đúng không? Nói ra người khác không tin, mặc dù trước khi lấy chồng ở nhà mẹ đẻ chị cũng không hoạt bát lắm, ít nhất cũng sẽ không ủ rũ cả ngày. Nếu không phải do gặp em hiện tại miệng chị cũng đã trở thành hũ nút rồi.”
Hứa Niệm đem con thỏ do mình bện được đưa cho Cố Khanh Khanh: “Em là một người may mắn.” Ngày cưới nhà chồng đưa qua hồi môn hậu hĩnh, chồng thì che chở khắp nơi, ở nhà cha mẹ đẻ thì được yêu thương, nuông chiều.
Hứa Niệm thật sự ghen tị.
“Chị cũng may mắn nha, hiện tại lỗ tai chị đã được thanh tĩnh, chồng chị đối với chị cũng tốt, trong bụng còn có bé con, không mấy tháng nữa bé con sẽ ra ngoài gặp chị.” Cố Khanh Khanh nhìn con thỏ trong tay nhoẻn miệng cười.
“Đúng vậy, để mà nói chị cảm thấy may mắn lớn nhất của chị là gặp được em trên xe lửa, cùng em trở thành bạn tốt.”
“Ôi trời ơi, nổi hết cả da gà.” Cố Khanh Khanh cố ý run run cánh tay: “Chị nha, chị đừng nghĩ nhiều. Không bằng chị nghĩ xem lát nữa ăn cái gì còn hơn, lát nữa anh Triệu về không thấy chị thế nào cũng sẽ đi qua nhà em tìm người, chẳng cần phải kêu.”
“Quản bọn họ làm gì, không phải còn có căn tin sao!” Hứa Niệm suy nghỉ ngơi đủ rồi, cùng Khanh Khanh đi tiếp: “Dưa chuột của nhà em trồng lớn nhanh thật, hái trái dưa cắt nhỏ ra bỏ thêm chút giấm chua.....”
“Chị đừng nói nữa!” Cố Khanh Khanh nhe răng nhếch miệng: “Về em đưa chị hạt giống dưa chuột, chị không cần ghen tị với em.”
“Không biết lần tới thuyền vật tư đến có món gì mới mẻ không nhỉ?”
Cuối cùng hai người cũng đã về tới sân, Cố Khanh Khanh đẩy cửa vào nói: “Lần sau chúng ta đi lấy đồ thuận tiện chào hỏi thuyền trưởng.”
“Được nha, chỉ cần em không chê chị chậm chạp là được”
“Em không có chê mà, em chỉ sợ thuyền trưởng không chờ chị thôi.”
Cố Khanh Khanh cười cười: “Chị A Niệm, chị từ từ thôi, em đi tìm xem còn hạt giống dưa chuột không? Với để em đi lấy cái rổ rồi chị em mình đi hái rau.”
Nói xong cô vội vàng đi vào bếp.