Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 258

Cập nhật lúc: 2025-03-27 13:50:37
Lượt xem: 13

Cố Khanh Khanh suy nghĩ một chút liền hỏi: "Thằng biết anh đến từ Binh Đoàn Xây Dựng, cho nên muốn đi sao?"

Đôi mày cau có của người đàn ông cũng giãn ra, anh gật đầu: "Bộ quần áo trước đó em lấy sửa lại cho thằng bé mặc là trang phục huấn luyện của anh, bên trong có thêu biên chế binh đoàn."

Vậy thì đúng rồi.

Cố Khanh Khanh chỉ cảm thấy đứa trẻ tâm tư rất ấm áp: "Kỳ thật đem thằng bé đi Binh Đoàn Xây Dựng em cũng yên tâm. Anh trai nè, còn có chú Dư đều ở đó. Bất quá em không hy vọng thằng bé vì muốn báo đáp chúng ta mới chọn đi sang đó, em muốn thằng bé có thể lựa chọn thứ mình thích."

Hiểu ý vợ, Sở Đại gật đầu: "Vẫn còn sớm, cậu nhóc mới mười hai tuổi, còn thời gian để chọn con đường mình muốn đi."

Cố Khanh Khanh "vâng" một tiếng, cảm nhận được phản ứng cơ thể của chồng, dịu dàng hôn lên cằm của anh: "Nhẫn nhẫn chút đi, anh trai."

Quả táo Adam bén nhọn của người đàn ông lăn qua lăn lại một lúc, rũ mắt nhìn gương mặt đắc ý của vợ, anh đúng là không có biện pháp gì cả.

Nhéo cái gương mặt mủm mỉm, đem người đỡ xuống, đắp chăn, thở dài: "Ngủ đi."

Một đêm ngon giấc.

Khi Cố Khanh Khanh tỉnh lại, Thẩm Tuy đã quét tước sân sạch sẽ rồi, cô dụi mắt ngáp một cái: "A Tuy, buổi sáng muốn ăn gì?"

“Cháo.” Thẩm Tuy hiếm thấy chủ động mở miệng lựa chọn.

“Được.” Vẻ mặt Cố Khanh Khanh tràn đầy vui mừng, “Cháo hải sản được không?” Ở nhà có tôm và nghêu tươi, vừa lúc nấu chung được, ngon lắm luôn.

Thẩm Tuy gật đầu.

Mỗi lần Thẩm Tuy chủ động, Cố Khanh Khanh đều vui mừng khôn xiết, trong miệng ngâm nga một giai điệu bài hát quen thuộc, đi rửa mặt rồi rửa nồi nấu cháo hải sản.

Sở Đại huấn luyện sáng sớm trở về cùng nhau ăn sáng, sau đó hai vợ chồng đưa Thẩm Tuy đi học.

Vẫn là căn nhà đầu tiên ở khu Bắc, đi bộ chỉ mất chưa đầy 10 phút là đến, đến đây hôm nay toàn là những gương mặt mới.

Bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên đi học của Thẩm Tuy, Cố Khanh Khanh đã may một cái cặp sách màu xanh quân đội cho thằng bé, bên trên còn thêu một ngôi sao đỏ.

Thẩm Tuy cũng đang mặc bộ quần áo mới, mẹ Tiểu Hoan lúc đó hỏi cô có muốn may lớn chút không, có thể mặc được nhiều năm. Cố Khanh Khanh uyển chuyển từ chối, nói là muốn may vừa người một chút,

Cậu bé có nước da trắng, khoác lên mình một bộ quần áo đen, chân mang đôi giày vải đen, trông càng thêm u ám, nhưng Cố Khanh Khanh cảm thấy rất đẹp trai.

Tướng mạo đứa nhỏ này vốn là hiếm có rồi, một đôi mắt phượng sâu thẳm, dáng người đĩnh đạc mảnh khảnh, giống như cây dương nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-258.html.]

Có người nói chuyện phiếm với nhau: "Này, phải nói nhé, đứa nhỏ này có điểm giống Sở doanh trường."

"Ừ, đứa nhỏ đẹp trai ghê, trước kia không thấy đẹp trai như vậy, đều do Sở gia nuôi khéo quá."

"Không phải sao, cô giáo Cố sẵn sàng chi tiền cho đứa bé này. Tôi nghe mẹ Tiểu Hoan nói, chị ấy là được cô giáo Cố nhờ may quần áo cho thằng bé, hai bộ mặc thường ngày, hai bộ đồ ngủ, hình như thuyền vật tư đến còn mang vải dệt đến may thêm đó."

"Dữ vậy? Cả con trai tôi tôi còn luyến tiếc nuôi như thế. Chúng ta ở trên đảo tuy là củi, gạo, mắm, muối, tương, dấm, trà không cần phiếu, cơ mà vải vẫn cần nha!"

"Người ta có tiền mà ..."

Vu Nguyễn đến đây để đưa Vu Dương đến trường, Bạch Đào có chút không thoải mái, anh trai bảo cô đến đây, nói có cái gì mà hội phụ huynh.

Nghe được những lời này, tuy rằng ngoài mặt mang theo ý cười, nhưng trong lòng cô tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Vô tình cô nghe được trước khi Bạch Đào đi doanh bộ tìm Khương chỉ đạo viên từ chức là đi tìm Cố Khanh Khanh, cô nhận định Cố Khanh Khanh là nhằm vào cô.

Còn có chuyện Trần Giải Phóng cũng là cô ta chặn lại, cho nên mới không thành.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vu Nguyễn càng nghĩ càng tức giận, không hiểu sao về vợ của doanh trường suốt ngày nhằm vào cô thế? Chẳng lẽ sợ cô làm giáo viên thì bản thân bị so sánh không bằng? Hay là ghen ghét bởi vì không đẹp bằng cô?

Bản thân cô có chút nghĩ không ra.

Nghe tin Cố Khanh Khanh nhặt được một đứa trẻ con của ngư dân trở về, cô lật đổ toàn bộ ý tưởng trước đó, cảm thấy nữ nhân này hơn phân nửa có vấn đề.

Vì vậy, cô mượn đề tài, đưa đẩy vô tình vạch ra chủ đề này với các chị dâu khác, làm bọn họ cảm thấy Cố Khanh Khanh không thể có con nên đã nhặt một đứa con về nhà xem như con trai mà nuôi.

Cố Khanh Khanh không để ý tới ánh mắt oán hận của Vu Nguyễn, nhưng Thẩm Tuy ý thức được ánh mắt bất thiện nhằm về hướng này, thuận thế nhìn lại, đáy mắt mang theo tăm tối, lặng lẽ bước lên một bước ngăn trước người của chị gái.

Chạm vào ánh mắt hung ác của cậu bé, trái tim Vu Nguyên đập loạn xạ không rõ lý do, cô bất giác quay đầu đi.

Đến khi phản ứng lại, cô không dám tin tưởng.

Đứa trẻ vừa rồi có phải là đứa trẻ mà Cố Khanh Khanh nhặt về đó à?

Vu Dương thấy cô nhỏ cả nửa ngày không nhúc nhích, Vu Dương giật giật ống tay áo: "Cô à, giáo viên kêu tên."

Giáo viên trên tay có cầm một danh sách, gọi đến tên ai là đi vào.

Vu Nguyễn lúc này mới hoàn hồn, đối với cháu trai cũng gọi là kiên nhẫn, nắm tay: "Đi thôi!"

Loading...