Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 208

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:15:01
Lượt xem: 19

Nghe vợ khóc, Sở Đại luống cuống, không rảnh lo mặc quần áo, quay người ôm nữ nhân trong lòng, ngồi ở mép giường, thấp giọng dỗ dành: "Anh sai rồi. Chút vết thương nhỏ thôi, anh sợ em sợ mới không nói cho em nghe. Một chút cũng không đau, thật sự, đừng khóc, hai ngày nữa sẽ tốt thôi."

Cố Khanh Khanh ôm chồng khóc thút tha thút thít: "Chính là em đau lòng, mới có lên đảo ngày thứ hai, anh không rên một tiếng một thân vết thương trở về. Tối hôm qua còn như không có việc gì mà giúp em đào bể chứa nước, Sở Đại, anh lại không phải mình đồng da sắt không tri giác, sao anh lại gạt em như vậy?"

Nam nhân sửng sốt một chút, trong lòng chua xót, cảm giác được bản thân rất không tốt.

Đem bảo bối cục cưng Cố gia lên đảo chịu khổ, lên đây chút nước dùng cũng phải tiết kiệm, còn làm cô ấy khóc.

Vô thố, nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, cằm dụi vào cổ em ấy, thấp giọng dỗ dành: "Anh sai rồi, vợ à, lần sau cái gì cũng sẽ nói cho em nghe, tắm rửa cũng không tắt đèn nữa."

Cố Khanh Khanh nghe thấy câu sau, nín khóc mặt cười, muốn duỗi tay đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh ấy, mà chung quy không đành lòng, ngừng ở giữa không trung, cuối cùng giơ tay vuốt ve gương mặt của anh ấy, ngửa đầu hôn lên cằm anh một cái.

"Nhớ kỹ những gì anh nói, lần sau không được như vậy."

“Được.” Sở Đại lông mày khẽ nhếch lên, nhu hòa nhìn cô gái trong lòng, càng nhìn càng thích, yêu đến hận không thể hòa người vào trong mình, nghĩ đến m.á.u mình đang chảy có phần nào m.á.u của em ấy, nháy mắt thoải mái.

Ừ, cảm ơn lão Cố.

Không phải có ông anh vợ này, vợ tốt như này đã không đập được lên đầu anh.

Nói xong, Cố Khanh Khanh mặc cho chồng một chiếc áo sơ mi trắng, cài cúc rồi lấy trong tủ ra bộ đồng phục hải quân màu xám.

Ánh mắt nam nhân sáng ngời, dáng người thẳng.

Cố Khanh Khanh nhón chân lên hôn cằm anh một cái, còn chưa đã thèm chép miệng: "Chích hơi đau, đến cạo râu đi, anh trai."

Sở Đại đầu ngón tay lướt qua khóe môi của em ấy, cười: "Lại chờ thêm hai ngày nữa."

Khuôn mặt của người phụ nữ nhỏ nhắn trở nên nóng bừng, chạy nhanh vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Hai vợ chồng cùng nhau đến nhà ăn ăn cơm, ngày thường thời điểm này Cố Khanh Khanh còn đang ngủ, đều là chồng múc cơm mang về.

Hôm nay hiếm thấy đôi vợ chồng trẻ cùng nhau xuất hiện, Triệu Trạch giật mình: "Mặt trời mọc ở đằng tây nha, em gái Khanh Khanh này, hôm nay sao dậy sớm thế?"

Cố Khanh Khanh cười cười: "Tối hôm qua em ngủ sớm. Chị A Niệm ăn uống thế nào? Không phun ra chứ."

“Còn tốt, muốn ăn chua chua, đến lúc đó anh sẽ lên núi hái quả quýt cho em ấy nếm thử." Triệu Trạch ẩn ý liếc nhìn nam nhân bên cạnh đang đánh đồ ăn.

Xác thật còn không tính cầm thú.

Đều là nam nhân, Sở Đại hiểu được ý giễu cợt trong mắt lão bạn, liếc xéo hắn một cái: "Tránh ra, choáng chỗ tớ gắp cà tím kho."

Triệu Trạch mỉm cười tránh sang một bên: "Vâng vâng, Sở Doanh Trường."

Nam nhân lười phản ứng tên họ Triệu này.

Cố Khanh Khanh không biết bọn họ đang đánh cái bí hiểm gì, nghe được câu cuối cùng, nghi hoặc: "Sở ... Doanh Trường?"

“Đúng vậy." Đồ ăn còn nóng hôi hổi làm kính cận phủ hơi sương, Triệu Trạch buông hộp cơm, tháo mắt kính xuống, dùng cổ tay áo lau lau: "Em còn không biết? Chúng ta trên đảo ngoài chỉ đạo viện, cậu ta là quan lớn nhất."

Cố Khanh Khanh hỏi nam nhân đánh đồ ăn bên cạnh: "Anh chừng nào lên doanh trường thế? Sao em không biết?"

Vân Mộng Hạ Vũ

"Ngày hôm qua." Sở Đại thất thần, gắp hai miếng cá ít xương: "Về nhà bận quá, anh quên."

Cố Khanh Khanh hừ một tiếng, anh ấy chắc chắn không tính nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-208.html.]

Nghĩ đến cái gì đó, sắc mặt cổ quái.

"Anh trai."

“Hả?” Người anh mắt lười biếng nhìn sang.

"Trong nhà còn hải sản, tối qua quên lấy cho anh ăn."

"Xì ... ha ha ha." Triệu Trạch vừa mang mắt kính lên nghe thấy được lời này, thật sự nhịn không nổi, mắt kính trượt xuống dưới.

Đừng trách, đừng trách, chủ yếu là hôm đó em gái Khanh Khanh ở nhà ăn Binh Đoàn nấu một nồi canh đoạt mệnh, cái ấn tượng này khắc quá sâu.

Ở đây náo nhiệt vô cùng, Trương Kiến Thiết mắt nhìn thẳng đi tới, cầm lấy cái muỗng múc một miếng tôm, thịt kho tàu, cá hố, lại múc thêm ít khoai tay, phảng phất như không nhìn thấy bọn họ, ném cái muỗng đi một hơi.

Triệu Trạch lẩm bẩm: "Người này bị sao vậy? Có ai đắc tội với hắn đâu nhỉ? Đúng không?"

Nói xong ngẩng đầu nhìn về Sở Đại, cậu ấy vẻ mặt như không liên quan gì đến mình: "Hai người một Doanh Trường, một Phó Doanh Trường, hắn có phải thấy cậu khó chịu không?"

Trương Kiến Thiết người này anh quen biết, trước đây hai Binh Đoàn đã hợp tác với nhau rất nhiều lần, anh còn từng tiểu phẫu cho lão Trương, người này, miệng thối, tính cũng xấu, được cái là người rắn rỏi.

Xấu nhất là thích tranh cao thấp với người khác, quân nhân mà, nhiều ít có tính tranh cường háo thắng.

Triệu Trạch bây giờ có thể tưởng tượng đến đến, hôm qua sau khi mệnh lệnh từ trên đưa xuống, buổi tối Trương Kiến Thiết trốn trong phòng bẻ ngón tay đếm quân công, đếm xem bản thân đánh bao nhiêu trận, xem kém Sở Đại ở đâu.

Cơ mà xem bộ dáng không coi ai ra gì, bộ dạng không phục, phỏng chừng là tối hôm qua nhốt mình trong phòng rồi mà còn không hiểu.

“Tớ không cần hắn nhìn." Sở Đại đưa Cố Khanh Khanh kéo đến bàn cách vách ngồi xuống ăn cơm, chỉ lưu lại một câu như vậy.

Triệu Trạch suy nghĩ một chút, nghĩ đến vợ nói muốn uống cháo, lại xoay người múc thêm hai muỗng cháo trứng gà thịt ti.

Hai con người này không phải lần đầu tiên giằng co, anh chẳng cần nhọc lòng làm gì.

Thẳng đến khi ngồi xuống bàn Cố Khanh Khanh còn ngơ ngác, nhìn nam nhân thong dong bình tĩnh chậm rì rì uống cháo, không dám tin tưởng: "Anh trai, anh thăng chức rồi sao?"

Sở Đại khẽ nhướng mày, vốn là không cảm thấy có gì, mà thấy em ấy vui vẻ như vậy, khóe miệng mang theo vui vẻ: "Ừ, lần sao thăng chức nhất định sẽ nói cho em."

Cố Khanh Khanh làm sao không nghe được nam nhân nói chuyện như có lệ, chọc chọc khoai tây trong chén, lẩm bẩm lầm nhầm: "Trên đảo lớn nhất biên chế là Doanh trường, anh lại muốn thăng lên cái gì nữa? Đảo trường?"

Nam nhân không nhịn được cười, nhặt xương cá trước rồi mới đưa cho vợ: "Ăn đi, ăn xong em phải rửa hộp cơm, anh phải đi tập hợp đội."

Cố Khanh Khanh nghĩ đến vết thương ở lưng dưới của anh, trong lòng lo lắng: "Hôm qua anh làm sao vậy? Hôm nay chú ý chút nha, buổi tối về tìm anh Triệu lấy ít thuốc, em bôi cho anh."

"Đá cắt chút thôi." Sở Đại nhẹ nhàng bâng quơ sơ lược: "Được rồi, buổi tối anh đi lấy thuốc."

Hai người nói chuyện một lúc, những quân nhân đang ăn bên cạnh lần lượt cầm hộp cơm rời khỏi nhà ăn, Sở Đại cũng đứng dậy, giơ tay chỉnh lại vành mũ, nói với vợ: "Buổi trưa đừng đợi anh, tự em đến nhà ăn ăn, hải sản trong nhà chờ buổi tối về lại ăn."

“Vâng, em biết rồi, anh đi đi, chú ý an toàn!” Cố Khanh Khanh nghĩ tới cái gì, đứng dậy sờ sờ túi, sờ có kẹo mới yên tâm.

Sở Đại trầm mặc nhìn em ấy, trong mắt mang theo ý cười càng sâu: "Yên tâm đi, có mang theo. Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về."

Cố Khanh Khanh gật đầu, thật là muốn thơm thơm một cái, mà xung quanh còn nhiều người quá, không phải ở nhà, đành nhịn xuống.

Chờ chồng rời khỏi nhà ăn, cô ngồi trở về, tăng nhanh tốc độ ăn cơm, rửa sạch hộp cơm còn trở về, xách ấm nước đã múc nước ấm chào hỏi với lão Chu.

"Chu ban trường, cháu về đây. Cá và cà tím hôm nay rất ngon, khoai tây cũng mềm ngon lắm."

Lão Chu cười vẫy tay: "Được, trưa có tôm viên, đừng quên đến ăn."

Loading...