Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 204

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:14:52
Lượt xem: 19

Bên cạnh có một bãi bùn, Cố Khanh Khanh nhìn mấy lần mới nói với Hứa Niệm phía sau: "Bùn có vẻ khá sâu. Lần sau, xin quân nhu hai đôi ủng rồi chúng ta đến đây."

Hứa Niệm gật đầu, đột nhiên mở miệng: "Khanh Khanh, trước mặt hình như có một con cua ở dưới tảng đá nhỏ."

“Ở đâu.” Cố Khanh Khanh hơi cúi người về phía trước, cô không nhìn thấy.

Hứa Niệm dùng cái kẹp chỉ chỉ: "Nơi này." Sau đó đưa kẹp cho em ấy: "Em thử xem có thể kẹp đến hay không? Không thì chúng ta đi đến bờ cát đi, nhìn xem biển có cuốn vào đây không? Dơ rồi không có nước tắm rửa."

Cố Khanh Khanh tạm chấp nhận, đứa nhỏ vừa rồi bắt cua chắc là trực tiếp dùng nước biển rửa sạch, bằng không trở về nhà chắc chắn bị người lớn đánh cho một trận.

Cô cầm lấy chiếc kẹp do Hứa Niệm đưa cho, ngồi xổm xuống, cô len qua khe đá, nắm chuẩn thời cơ dùng kẹp kẹp lấy con cua, kéo ném vào xô.

"Chúng ta đi đến phía trước xem một chút đi, chị A Niệm, chị giúp em nhìn nha, em đến bắt."

"Được."

Hai người sánh bước bên nhau về phía bờ biển phía trước, sóng cuộn trào, bọt sóng vỗ nhẹ dưới chân, gió biển thổi nhẹ rất sảng khoái.

Cố Khanh Khanh không nhịn được nhắm mắt lại, thoải mái nói: "Em cứ tưởng trên đảo cái gì cũng không có, cuộc sống nhàm chán, sinh hoạt gian khổ, không nghĩ còn thoải mái hơn ở nhà nữa."

Hứa Niệm gật đầu, giọng nói nhẹ như bông: "Khổ là nam nhân khổ." Bọn họ đến đây dùng tiền trợ cấp của chồng, mới lên đảo ngày đầu tiên nam nhân đã không rảnh về nhà ăn cơm, đủ để thấy nhiệm vụ bên trên đưa xuống bao nhiêu nặng.

Nghĩ đến Sở Đại, Cố Khanh Khanh im lặng một hồi, mới nói: "Đây là bọn họ tự mình lựa chọn. Chúng ta đồng hành là được rồi, cái khác không giúp đỡ được gì.”

“Chăm sóc bản thân là sự giúp đỡ lớn nhất đối với họ rồi.” Hứa Niệm liếc nhìn những người phụ nữ tốp ba tốp năm lại đây: "Khanh Khanh, chúng ta đi sang bên kia nhé?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Cố Khanh Khanh vốn dĩ muốn đi lên để chào, nghĩ đến Hứa Niệm sống nội tâm, không thể nào nói chuyện với nhiều người lạ, cô lên tiếng, cùng Hứa Niệm đi sang chỗ khác.

Mấy chị dâu tính đi qua sửng sốt, nhìn theo bóng lưng hai người xách xô rời đi, có người bất mãn: "Đây là có ý tứ gì? Khinh thường chúng ta à? Cái thắt b.í.m tóc bên kia hình như là vợ của sĩ quan trẻ trên tàu đúng không?"

Người nào đó bên cạnh nhặt một con ngao, rửa sạch trong vũng nước rồi ném vào thùng: "Có lẽ ta nghĩ chúng ta nhặt hải sản bên này rồi nên muốn sang bên kia nhìn."

"Đúng vậy." Có người không thèm để bụng: "Cô ấy lại không quen biết chúng ta, có cái gì mà khinh thường, nam nhân nhà ai là quan quân còn chưa biết đâu. Buổi tối các người đi nhà ăn ăn hay là tự mình nấu? Nếu không chúng ta hùm nhau? Cùng nổi lửa?"

Người lên tiếng đầu tiên liếc nhìn một nửa số hải sản trong xô của mình, sau đó lại nhìn sang xô trống của những người khác, bĩu môi: "Tôi không, các người đi cùng nhau đi, nhà tôi con nít nhiều, không tham gia náo nhiệt."

Người bên cạnh biết rõ ràng ý tưởng của cô ấy, không hề miễn cưỡng.

Nam nhân của bọn họ là người từ Binh Đoàn Lục Trung, vợ của Trương Liên Trường là dạng người nào bọn họ rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-204.html.]

Lắm mồm, thích chiếm tiện nghi, nhưng là không cho phép người khác chiếm tiện nghi của mình.

Hai người Cố Khanh Khanh không biết sự tình phát sinh bên này, cô cong eo Hứa Niệm cầm kẹp, nhặt hải sản vui vẻ vô cùng.

Mấy con sò ốc này bọn họ còn không biết tên, cái này không ngại bọn họ mất đi sự nhiệt tình với bắt hải sản. Cố Khanh Khanh nhìn là nhặt, thuận tay còn nhặt một đám rong biển.

Nháy mắt liền đầy.

Lòng cô đã đủ mãn nguyện.

Hứa Niệm nhìn trong thùng phân nửa là ốc mắt mèo cùng tôm tích, phát sầu: "Những thứ này chị không ăn được, buổi tối không nấu, Khanh Khanh em lấy về đi."

Cố Khanh Khanh ngơ ra: "Em không biết nấu nha, còn có thật nhiều thứ không biết tên, em còn không biết có ăn được không."

"Sở Liên Trường lớn lên ở bờ biển nên chắc là biết những thứ này là gì, em về hỏi anh ấy xem. Trước kia chú Dư có nói, hải sản nấu ngọt nhất là hấp thêm vài ba lát gừng là được.”

Cách làm dễ vậy sao? Cố Khanh Khanh động tâm.

Buổi chiều 6h, Sở Đại một thân bùn đẩy cửa sân vào.

Cố Khanh Khanh nghe thấy tiếng động, chạy ra ngoài thì thấy mặt, cằm, quần áo của chồng dính đầy bùn cát, cô sửng sốt: "Anh trai, anh cũng đi bờ biển bắt hải sản sao?"

Sở Đại cầm lấy khăn tắm em ấy đưa, xoa xoa, cười cười: "Không phải, là đào đất, em đi bờ biển bắt hải sản sao?"

Thấy anh lau mãi chưa lau sạch, cô đoạt lấy cái khăn lông, đỡ cằm, tay phải cầm khăn lau bùn đất trên mặt anh ấy: "Vâng! Buổi chiều không có việc gì nên đi nhặt hải sản, nhiều chị dâu cùng đi. Em nhặt tôm tích còn có ốc mắt mèo, cái này em ăn qua rồi còn lại em không biết, lát anh xem thử đó là cái gì nha!"

“Được.” Sở Đại hơi cúi đầu để vợ lau dễ dàng hơn, “Không còn đau bụng sao?"

“Không đau lắm.” Cố Khanh Khanh lau bùn đất trên mặt, sau đó dùng khăn tắm chà xát quần áo, cố phủi hết đất cát trên người chồng.

"Anh thay quần áo đi, buổi tối chúng ta ở nhà ăn cơm."

Đang hưởng thụ ôn nhu hiếm có của vợ, trong lòng bình yên vô cùng, tự dưng em ấy thả ra một câu như vậy.

"Em đi bờ biển nhặt hải sản mệt rồi, tối đi nhà ăn ăn đi, hôm nay thuyền vật tư đến có thịt dê, buổi tối chắc là có thịt dê hầm."

Cố Khanh Khanh do dự một hồi, động tác tay không hề dừng lại: "Vậy hải sản để đến mai còn tươi không anh? Em thấy mấy con tôm kia lật bụng hết rồi."

“… Được rồi, nghe lời em, ở nhà ăn cơm thôi.” Sở Đại biết bản thân không thể trốn tránh, anh từ bỏ giãy dụa.

Đáy lòng khẽ thở dài, dang tay để em ấy xoay qua xoay lại quanh người mình.

Loading...