Thập Niên 70, Những Năm Tháng Hạnh Phúc - Chương 111

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:20:39
Lượt xem: 46

Triệu Trạch không có nhiều ướt át như vợ chồng Dư Phú Quý, trực tiếp đưa hai đôi bao tay sang: "A Niệm cảm lạnh không có đến, đây là A Niệm thức suốt đêm làm, tôi nói đan cho em gái Khanh Khanh được rồi, cậu một nam nhân dãi nắng dầm mưa, bao tay làm cái gì đâu."

“Cảm ơn chị dâu giúp tôi.” Sở Đại nhận lấy: "Hẹn gặp ở đảo Bạch Sa."

"Hẹn gặp ở đảo Bạch Sa."

Các chiến sĩ ban bếp núc lại đây: "Lão đội trưởng, xe chuẩn bị xong.” Hắn liếc mắt nhìn Cố Khanh Khanh, trong lòng xúc động không muốn chia tay, cơ mà có biện pháp gì đâu.

"Được rồi, đừng cọ cọ nữa, lên xe đi, giữa trưa làm cơm muộn người bị xử phạt là lão Dư tôi mất."

Cố Thanh liệt xách mấy cái túi lớn đi theo phía sau: "Anh là sĩ quan hậu cần, dựa vào anh ăn cơm ai dám xử phạt anh....."

Cố Khanh Khanh đến gần Sở Đại, nhẹ giọng hỏi Triệu Trạch: "Anh Trạch, chị A Niệm không có gì đại sự chứ?"

“Không sao, chỉ là hơi chút cảm lạnh.” Triệu Trạch suy nghĩ một chút, vẫn quyết định đem hỷ sự này nói ra: "A Niệm mang thai, hai tháng."

Cố Khanh Khanh ngẩn người.

Cô vô thức liếc nhìn Sở Đại, sẽ không phải là cái đêm mà bọn họ nghe thấy xong là mang thai chứ ...

Sở Đại liếc sang, ánh mắt đầy ẩn ý, vươn cánh tay dài ra sau tai ôm lấy bả vai Triệu Trạch, nói nhỏ bên tai: "Này cái rương áo mưa kia tặng hết cho tôi? Sao không dành lại cho mình một chút?"

Triệu Trạch nhớ tới ngày đó hắn nói người ta khắc chế chút, bằng không trên đảo không có nữ quân y đỡ đẻ, ngượng ngùng ho khan một tiếng: "Khó kìm lòng nổi, thuận theo tự nhiên."

Sở Đại cười nhạo.

Một chiếc xe tải của quân đội chậm rãi lái ra khỏi doanh trại, Dư Phú Quý và người lính nhỏ điều khiển xe ngồi phía trước, còn Cố Khanh Khanh bị kẹp giữa hai người đàn ông, ba người ngồi ở phía sau.

Đang suy nghĩ gì đó, cô đột nhiên lăn xuống cửa kính xe, gần như cả người ngồi lên người Sở Đại, vẫy vẫy tay với những anh lính canh: "Các anh trai, em đi đây! Các anh phải bảo trọng! Nhất định phải bình bình an an nha!"

Những chiến sĩ trạm gác kiên định mà nhìn về phía trước, chờ chiếc xe đi xa vẫn bất động như cũ.

Cố Khanh Khanh không đóng cửa sổ, hai tay giữ lấy cửa sổ, nhìn ra cửa sổ những cây thưa thớt lui dần về phía sau.

Bánh xe lăn lên lớp cát mịn, trong lòng khó chịu.

Sở Đại đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô gái nhỏ: "Chúng ta sẽ còn trở về."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Đúng vậy." Cố Thanh Liệt không biết sao mà cô em gái này mới chỉ đến Binh Đoàn được ba hoặc bốn tháng mà tình cảm sâu đậm dữ vậy, suy nghĩ một chút, có thể là người ở Binh Đoàn đều như con bé, tình cảm thuần túy, tính cách sang sảng: "Anh còn ở đây, hai người rời đảo đến đây thăm người thân, bất quá hai vợ chồng tới Binh Đoàn thăm anh trai, cái này quá hiếm lạ."

Nói xong, Cố Thanh Liệt tự mình cảm thấy thích thú.

"Các người nhìn xem." Dư Phú Quý nhìn ra ngoài cửa sổ, trên sườn núi, dụi dụi mắt không chắc chắn: "Kia có phải là Đoàn Trưởng cùng Chính Ủy không?"

Sở Đại sửng sốt một chút, cô gái trong n.g.ự.c cũng bò người theo ngón tay Dư Phú Quý xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhung-nam-thang-hanh-phuc/chuong-111.html.]

Trên sườn đồi trụi lủi, hai người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề đứng đó, Quan Huân trong lòng phiền muộn u sầu: "Tuy rằng tôi lo lắng cho độc đinh của lão thủ trưởng đập trong tay tôi, nhưng hiện tại hắn rời khỏi Binh Đoàn, con mẹ nó lòng tôi hụt hẫng thực sự."

Từ Chính ủy giơ tay vỗ vai an ủi: "Anh đừng mắng chửi thô tục như vậy. Hắn ở chỗ này vì biên phòng, đi hải đảo vì hải phòng, anh phải cảm thấy tự hào vì hắn."

“Thiếu niên như sói hoang, bao năm mới bớt cuồng ngạo đi phần nào." Lúc Sở Đại mới đến Binh Đoàn, cuồng ngạo, hoang dã không chút nào thu liễm, hắn bây giờ ký ức vẫn như trước mắt.

Sau khi Bạch Diên hy sinh, Sở Đại mới ổn trọng đôi chút.

Khi xe đi qua sườn đồi, Sở Đại thay đổi từ lười biếng dựa vào ghế ngồi, đứng thẳng người, hướng sườn núi xa xa chào quân lễ.

Quan Huân sửng sốt một chút, thần thái nghiêm túc, giơ tay đáp lại.

Chờ chiếc xe đi xa hắn mới cười mắng: "Tên nhóc này ..."

Dư Phú Quý bảo người lái xe đến thẳng cửa nhà ga, hắn cùng Cố Thanh Liệt túm hai cái bao đi vào.

Sở Đại đi mua ba vé, khi Cố Khanh Khanh đến, là từ Diêm Thành lại đây, một vé 7 đồng 5 mao 2, còn hiện tại đi quân khu Phương nam là 9 đồng 5 mao 3. Ba vé tổng cộng 28 đồng 5 mao 9 xu.

Phải biết công nhân bậc 2 ở xưởng thép một tháng mới có 36 đồng, người bán vé không khỏi nhìn hai người đàn ông trước mắt.

Dư Phú Quý đưa họ vào tận bên trong xe lửa, các hành khách nhìn thấy bộ quân phục tự động nhường ra con đường, hiện tại đối với quân nhân mọi người vô cùng sùng kính càng đừng nói đến chiến sĩ Binh Đoàn Xây Dựng Biên Thành.

“Cảm ơn, phiền toái các vị." Dư Phú Quý tươi cười chào hỏi hành khách, tìm chỗ trên vé, giúp ba người Cố Khanh Khanh đem hành lý cất ổn.

Hắn đứng dậy: "Cái này tôi thực phải đi rồi, bất quá sẽ luôn có ngày gặp lại, dù có chuyển đến đơn vị nào đi chăng nữa, vĩnh viễn là chiến hữu."

Sở Đại từ trong túi lấy ra một bao Đại Tiền Môn, mở ra, đưa đến mặt hắn.

Dư Phú Quý sững sờ một lúc, sau đó mới phản ứng lại rút một điếu ngậm ở trong miệng.

Sở Đại lấy bao diêm ra, quẹt diêm, hai bàn tay chụm lại, Dư Phú Quý cúi đầu, châm thuốc hút một hơi dài.

“Vĩnh viễn là chiến hữu!” Dư Phú Quý thở ra một hơi khói, nhếch miệng cười.

"Ừm."

Sở Đại: "Vĩnh viễn là chiến hữu."

Dư Phú Quý xuống xe, ba người ngồi xuống chỗ ngồi.

Cố Khanh Khanh ngồi bên cửa sổ, Sở Đại ngồi bên cạnh cô, còn Cố Thanh Liệt ngồi đối diện với cô.

Qua hẳn 15 phút thời gian dự kiến xe lửa bóp cò khởi động, một đám khói đen bay lên trời.

Trên toa xe nồng nặc mùi khói.

Cố Khanh Khanh nằm trên vai Sở Đại, ngửi thấy mùi bồ kết thoải mái trên người anh ấy, mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Loading...