Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:07:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn mùa đông ở đây hiếm khi ai tắm, vì lạnh quá.
Thẩm Hạ xuống ghế đá, xoa bụng một lát, ánh mắt đảo quanh kỹ nơi sẽ sống .
Dù trong lòng chuẩn từ , nhưng khi thực sự đối mặt với điều kiện sống kham khổ thế , tim cô vẫn thắt . Mọi thứ chẳng khác gì cảnh trong phim cô từng xem về cuộc sống thập niên 70. Thật sự là ăn đủ no, mặc chẳng đủ ấm, vật chất thiếu thốn vô cùng, thời đại mà cái gì cũng cần tem phiếu, khỏi làng còn giấy giới thiệu.
những điều đó với Thẩm Hạ đều thể vượt qua, vì điểm mạnh nhất của cô chính là khả năng thích nghi, đến cũng thể xoay xở để sống .
Bất kể cảnh nào, cô cũng thể tự tìm đường cho . Bụng đau âm ỉ, chắc là bát nước gừng lúc nãy hết tác dụng.
Cô vịn bàn đá, chậm rãi dậy, định bếp xem thử chỗ nước gừng Thẩm Xuân nấu còn . Trên thớt trong bếp một cái bát lớn sứt miệng, bên trong vẫn còn đầy nước gừng nhưng nguội lạnh.
Lúc bụng đau đến mức tự tay gì, ánh mắt Thẩm Hạ lóe lên, cô rời khỏi bếp, bước đến cửa phòng của hai em Thẩm Thu và Thẩm Đông, gọi vọng :
"Thẩm Đông, đây một chút."
Sở dĩ gọi Thẩm Đông là vì cô cảm thấy điều, sẽ dám từ chối yêu cầu của cô. Hơn nữa, nó đ.á.n.h, m.ô.n.g đau, vẫn thể nhóm bếp.
Bên trong, thấy tiếng Thẩm Hạ, hai em đồng loạt rùng , Thẩm Thu còn hoảng hốt kéo nhẹ tay áo của Thẩm Đông.
"Chị ... chị định đ.á.n.h nữa chứ?"
Thẩm Đông cũng sợ, nhưng dám chần chừ vì cái tên Thẩm Hạ gọi chính là . Cậu vội vàng đáp:
"Ra... liền đây!"
"Anh úp giường nghỉ chút , em ngoài xem thử." Cậu dặn dò. Sở dĩ kêu úp là vì m.ô.n.g của Thẩm Thu sưng to, xuống ghế giường là đau đến phát . Cũng chính vì thế mà hai đứa tiếng Thẩm Hạ là run như cầy sấy.
Mông của Thẩm Thu giờ mà thấy t.h.ả.m, chỉ sưng đỏ mà còn hằn rõ vết bàn tay. Tuy nó tự thấy , nhưng Thẩm Đông thì thấy rõ mồn một.
Nhìn cái m.ô.n.g sưng vù của trai, Thẩm Đông theo phản xạ liền siết c.h.ặ.t m.ô.n.g , cảnh tượng Thẩm Hạ tét m.ô.n.g Thẩm Thu bất chợt hiện về sống động.
Thẩm Thu ngoan ngoãn sấp xuống, môi mấp máy, cuối cùng nén một câu:
"Em... em cẩn thận đấy." Cái con đàn bà điên tàn nhẫn lắm.
Dĩ nhiên, câu phía thì nó dám . Nó sợ đ.á.n.h tiếp, ai Thẩm Hạ đang rình ngoài cửa sổ . Bề ngoài, Thẩm Thu buộc khuất phục sức mạnh của Thẩm Hạ, nhưng trong lòng nghĩ gì thì chỉ nó .
Mà Thẩm Hạ cũng chẳng quan tâm nó nghĩ gì, nếu dám giả vờ lời ngoài mặt mà âm thầm chống đối, cô thừa cách để xử.
Chuyện khác cô dám mạnh miệng, nhưng riêng khoản trị đám tiểu t.ử như Thẩm Thu thì cô cả trăm chiêu, cứ xem thử xương cốt của nó cứng bao lâu.
Vừa khỏi cửa, Thẩm Đông thấy Thẩm Hạ xa cửa phòng, chỉ thấy cô khom ôm bụng, dáng vẻ uy phong khi đ.á.n.h Thẩm Thu khi nãy chẳng còn chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-mot-thanh-nien-tri-thuc-ve-lam-chong/chuong-10.html.]
Ánh mắt loé lên, bước lên một bước,"Chị... chị hai, chị gọi em chuyện gì ạ?"
Thẩm Hạ đầu , đứa em trai xem như ngoan ngoãn mặt chỉ tay về hướng nhà bếp: "Trên bàn bếp bát nước gừng, em đem hâm nóng giúp chị."
Thẩm Đông cứng trong chốc lát, ánh mắt phần phức tạp Thẩm Hạ, thật ngờ cô gọi chỉ để nhờ hâm nóng nước gừng.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn, và Thẩm Thu là con trai trong nhà, bước chân bếp đếm đầu ngón tay.
Thẩm Đại Trụ và vợ vốn trọng nam khinh nữ, thêm tư tưởng cổ hủ, giống hệt đám nhà quê khác nên cho rằng bếp núc là nơi con gái lui tới. Hai cục cưng Thẩm Thu và Thẩm Đông từ nhỏ từng đụng đến việc bếp núc.
nhóm lửa, đun nước thì vẫn . Trẻ con nông thôn sớm lo toan, hai em mười tuổi, dù bố cưng chiều đến thì cũng thể tránh khỏi vài việc đồng áng.
Giờ mỗi ngày họ đều lên núi cùng lũ trẻ trong làng cắt cỏ heo, mỗi đứa một ngày cũng kiếm hai điểm công.
"Dạ... em ngay."
Giờ Thẩm Đông chẳng dám cãi Thẩm Hạ, dù trong lòng vui cũng dám phản bác.
Cậu vẫn đoán tính tình hiện tại của Thẩm Hạ. Một mặt cảm thấy cô chắc ngã xuống sông đầu óc vấn đề mới đổi tính cách, một mặt nghĩ giống như lời cô là tự nhiên thông suốt . Dù là nguyên nhân nào, Thẩm Đông cũng hiểu rõ, bây giờ đụng đến Thẩm Hạ là rước họa .
Dù thông minh hơn Thẩm Thu, nhưng dù cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, kiểu biến đổi đột ngột như Thẩm Hạ, trong lúc nhất thời tài nào hiểu nổi.
Thẩm Hạ khẽ "ừ" một tiếng, theo Thẩm Đông bếp. Cô trông chừng thằng nhóc , lỡ trong lòng thoải mái giở trò. Trong ký ức của nguyên chủ, mấy trò như nhổ nước bọt bát cơm, bỏ sâu bọ đồ ăn, hai tên nhóc thối xưa nay chẳng ít.
Ánh mắt bất mãn ban nãy mặt Thẩm Đông, cô cũng bỏ qua.
Không cần đoán cũng , thằng nhóc là sợ cô đ.á.n.h nên mới dám cãi. Xem chiêu "g.i.ế.c gà dọa khỉ" hôm nay hiệu quả trò đấy chứ.
Trong bếp.
Thẩm Đông bận rộn nhóm lửa hâm nóng nước gừng, động tác thuần thục, Thẩm Hạ khoanh tay ở cửa quan sát .
Ánh mắt cô khẽ động, trong lòng tính toán. Trẻ con mà, cho chúng nó quen với việc nhà. Hai em nhà bắt nạt nguyên chủ ít, suy cho cùng là vì rảnh quá. Từ giờ nên để chúng bận rộn một chút.
Mà , cô vốn cũng chẳng thích việc nhà.
Cô quyết định , mấy việc nhà đáng là phần cô, giao hết cho hai thằng em , coi như chúng nó chuộc vì những gì từng với nguyên chủ. Cô cũng chẳng sợ chúng chịu, ý kiến thì đưa nắm đ.ấ.m chuyện, một trận là giải quyết hết.
Thẩm Đông cảm thấy ánh mắt Thẩm Hạ như đang tính toán điều gì, trong lòng run rẩy, thầm nghĩ chẳng lẽ chị phát hiện chuyện gì ? Mông bỗng rụt , thể nhỏ nhắn lập tức thẳng tắp, việc hâm nóng đơn giản mà như đang chuẩn nấu đại tiệc.
Thẩm Hạ thấy thì buồn , cô cực kỳ hài lòng với hiệu quả "giáo d.ụ.c bằng vũ lực" của .
Thu ánh mắt, cô liếc quanh căn bếp, khi thấy cái lu nước gần đó, ánh mắt sáng lên, bước chân cũng về phía đó.