Nói đây? Kỹ thuật hun trấu vốn bắt nguồn từ quốc gia láng giềng (Nhật Bản).
Ở thời đại , dính dáng đến nước ngoài là đường c.h.ế.t, huống chi là quốc đảo đó. Do dự cả đêm, Văn Gia Gia thấy nên mạo hiểm. Thần Xuyên Không cho cô hai mạng để sống, chắc chẳng rảnh rang cho cô mạng thứ ba . cô thể bóng gió, còn việc những lão nông trong thôn lĩnh hội , và lĩnh hội bao nhiêu thì tùy duyên của họ.
Chuyện ủ phân cần ngay, Văn Gia Gia tạm thời ghi việc cuốn sổ nhỏ. Cô nhiều dự định, để tránh quên nên việc gì cũng ghi chép .
Đậu nành và đậu xanh thu hoạch xong, năm nay đậu trúng mùa, chắc hẳn cuối năm nhà nào nhà nấy cũng sẽ đậu phụ hoặc giá đỗ. Còn món chính khác là khoai lang thì một nửa đào lên, một nửa vẫn còn đất. Khoai lang cần quá vội vàng, miễn là mưa to lợn rừng đến phá thì chậm vài ngày cũng chẳng hỏng .
Tắm rửa xong, hoàng hôn cũng buông xuống. Văn Gia Gia vốn thích ngoài chơi, trong thôn cũng chẳng bạn bè thiết nào. Tối nào tắm xong cô cũng phòng nghỉ ngơi, thực hiện nghiêm túc lối sống dưỡng sinh: ngủ 9 giờ tối.
Hôm nay cũng . Cửa sổ đóng , căn phòng tối đen như mực cho đến khi một ngọn đèn dầu thắp lên. Trên tấm chiếu rơm trải đất, Văn Xuân và Văn Huyên đang hí hoáy nghịch những khối gỗ nhỏ mà Ngụy Đại cho – thực chất chính là bộ xếp gỗ.
Ngụy Đại chỉ sửa xe, mà tay nghề mộc cũng trò. Nghe còn cả điện nước, dây điện của công xã hỏng cũng chính sửa. Văn Gia Gia thầm nghĩ, như dù giải ngũ mà phân công việc thì cũng chẳng lo c.h.ế.t đói. Quá đa tài!
Bộ xếp gỗ hai bộ, tổng cộng 188 khối, lúc đang hai cô nhóc ghép thành một ngôi nhà nhỏ. Đây là kết quả một hồi cãi vã mới chịu hợp tác của hai chị em. Văn Xuân nhà hai tầng, Văn Huyên đòi ba tầng, cuối cùng Văn Gia Gia ồn đến nhức đầu, dùng quyền "độc đoán" bắt chúng xây luôn nhà bốn tầng. Nghe tiếng trẻ con líu lo cũng chẳng thấy nhàm chán, dù cũng thú vị hơn việc ngoài hóng hớt chuyện thị phi.
Cô rút cuốn sổ nhỏ từ ngăn kéo , mở đến trang nếp gấp. Ừm, nhiệm vụ tiếp theo là hái Nấm Hồng.
Vùng loại nấm cực kỳ nổi tiếng là nấm hồng (Hồng nấm). Loại nấm mấy chục năm khó tìm, là một loại nấm quý hiếm. ở hiện tại, chúng mọc đầy núi rừng. Chúng sinh trưởng trong các khu rừng hỗn giao hoặc rừng lá rộng, mà vùng thì chẳng thiếu rừng. Đêm qua cơn mưa nhỏ, nhiệt độ bắt đầu tăng cao, nấm hồng vốn ưa ẩm và nóng sẽ đua chui lên từ lòng đất. Tuy vẻ ngoài rực rỡ đúng kiểu "Hồng dù dù" (dễ gây liên tưởng đến nấm độc), nhưng chúng độc, vị tươi ngon.
Thời buổi thịt thà khó kiếm, gặp loại sơn hào hải vị , Văn Gia Gia đương nhiên bỏ lỡ. Dù đang bận thu hoạch vụ thu, cũng chẳng gì ngăn nổi bước chân săn lùng đặc sản của cô.
Đang cân nhắc xem nên nấu nấm thế nào thì tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Nhà gỗ đôi khi cũng cái , dù cô ở trong nhà cũng thể thấy tiếng động ở cửa.
Người đến ngoài dự đoán là Trần Thiến Nguyệt. Cô nàng cẩn thận, cố ý chọn lúc đêm hôm khuya khoắt mới tới. Văn Gia Gia sớm muộn gì cô cũng tìm , chỉ ngờ đợi đến tận lúc . Lần gặp, Thiến Nguyệt mua ấm nước, nếu thì lấy hai chiếc. Đang mong tiền túi để cân đối chi tiêu, Văn Gia Gia niềm nở đón khách nhà chính, còn phá lệ thắp một ngọn nến bàn.
"Đây, ấm nước của cô đây." Văn Gia Gia mang hai chiếc ấm từ trong phòng , "Cô kiểm tra thử ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-46-khoan-thu-nhap-dau-tien-va-ke-hoach-hong-du-du.html.]
Món cô bán giá cao, nên đảm bảo bề ngoài móp méo trầy xước. Trần Thiến Nguyệt cũng khách sáo, dù cô cũng mua hộ khác nên cẩn thận. Nếu thấy Văn Gia Gia là đáng tin, nhân cơ hội quen thì cô cũng chẳng cái việc "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" .
Dưới ánh nến, cô nàng lật qua lật chiếc ấm sắt kiểm tra kỹ hai lượt gật đầu. Một bên giao tiền, một bên giao hàng.
Trần Thiến Nguyệt hỏi: "Loại ấm còn nữa ?" Cô đoán khi mang hai chiếc ấm về, chắc chắn nhiều trong viện thanh niên trí thức sẽ động lòng vì trông chúng chắc chắn.
Văn Gia Gia định bán quá nhiều nên lắc đầu: "Hết , khó mua lắm. Hai cái là nhờ vả mãi bạn bè mới mang về đấy."
Trần Thiến Nguyệt gật đầu: "Vậy ." Nói xong cô xách ấm rời .
Khách khỏi, Văn Gia Gia lập tức toe toét. Cô trải tờ tiền giấy , ánh nến ngắm nghía thật kỹ gật đầu hài lòng. Tuyệt quá, khoản thu nhập đầu tiên về túi! Số tiền đủ để bù đắp khoản tiền và phiếu mà cô tiêu tốn thời gian qua.
"Xuân Nhi, Huyên Huyên đừng nghịch nữa, ngủ thôi!" Trở phòng, Văn Gia Gia lùa hai đứa trẻ lên giường, "Dì dọn nhà của hai đứa , mai ghép tiếp."
Văn Huyên tiếc nuối ngôi nhà sắp thành: "Tiểu dì ơi, chơi thêm một lát nữa ạ?"
Văn Gia Gia vỗ vỗ nệm: "Không , mau lên giường , mai dì dậy sớm đấy." Dậy sớm để hái nấm mà. Quan trọng nhất là dầu hỏa trong nhà còn nhiều, cô thì chẳng phiếu dầu hỏa để mua thêm.
Uy quyền của Văn Gia Gia lớn, Văn Xuân và Văn Huyên rốt cuộc cũng lết lên giường. Cô thổi phù một cái, căn phòng chìm bóng tối. Một lát , Văn Xuân chợt hỏi: "Tiểu dì ơi, chú Ngụy ạ?" Chú còn hứa đưa hai chị em đào tổ chim cơ mà.
Văn Gia Gia cạn lời, chú Ngụy của cháu hai ba ngày bây giờ mới nhớ đến .
"Ngủ con, chú Ngụy việc . Để dì kể chuyện cho hai đứa nhé?" Cô vỗ nhè nhẹ lưng Văn Xuân.