[Thập niên 70] Nhật ký tuỳ quân - Chương 27: Bữa tối ấm áp và vị khách không mời mà đến

Cập nhật lúc: 2026-02-08 10:53:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện xảy tối qua và sáng nay hẳn là khiến hai đứa nhỏ sợ hãi ít.

Văn Huyên vẻ thực sự lo lắng cho dì, cô bé thậm chí còn chẳng buồn để tâm đến bát cháo nóng hổi đang bốc khói nghi ngút, cứ bám lấy Văn Gia Gia, nghiêm túc : "Tiểu dì đừng bỏ giống như nhé, dì mà là con cũng đấy."

Văn Gia Gia gật đầu, lòng buồn , giận, xót xa. Đủ loại cảm xúc đan xen nghẹn nơi cổ họng, khiến cô thốt nên lời. Trẻ con thực cũng hiểu về sự , trong mắt chúng, cái c.h.ế.t chính là " mất", là bao giờ còn gặp đối phương nữa. Mà chẳng thế , t.ử vong chính là sự vĩnh biệt ngày tái ngộ.

Cháo chín, nồi đất ninh cháo trông đặc sánh và mịn hơn hẳn nấu bằng chảo sắt. Văn Gia Gia trút phần thịt lươn gỡ , thêm nắm rau xanh thái nhỏ và chút muối, đợi rau chín nhừ là thể ăn .

Trời dần sập tối, thỉnh thoảng thấy tiếng các bà, các thím trong thôn í ới gọi con cái về ăn cơm. Văn Gia Gia lấy những chiếc bánh bao hấp nóng trong nồi để ăn kèm với cháo.

Văn Xuân và Văn Huyên thấy thì reo lên kinh ngạc, đồng thanh gọi: "Tiểu dì ơi, bánh bao kìa!"

Văn Gia Gia ngạc nhiên: "Hai đứa cũng bánh bao ? Ăn ?"

Văn Xuân gật đầu, hai tay bưng c.h.ặ.t bát: "Bà nội từng bánh bao cho tụi con ăn ạ."

Văn Huyên còn bổ sung thêm: "Nhân măng ạ!"

Văn Gia Gia hiểu ngay, chắc hẳn của nguyên chủ khi mất lâu từng bánh bao nhân măng. hiện tại mùa măng, chắc là dùng măng khô. Cô nhớ gác mái quả thực một bao tải măng khô lớn.

Vùng nhiều rừng trúc, sản vật măng phong phú. Trên huyện và các công xã lân cận đều xưởng măng hoặc xưởng mây tre, xưởng măng huyện tới hơn 200 công nhân – một quy mô lớn thời bấy giờ. Sản phẩm chỉ tiêu thụ trong tỉnh mà còn bán các vùng lân cận, giúp dân địa phương thêm đồng đồng . Mỗi mùa măng, dân làng lên núi đào măng bán cho thương lái thu mua, mỗi vụ cũng kiếm mười mấy đồng – một khoản thu nhập nhỏ cho cả gia đình nếu sức lao động.

với cảnh của Văn Gia Gia hiện tại, mơ tưởng đến khoản tiền đó là chuyện tưởng, thà cô cứ trông chờ việc cuối năm chia thêm ít lương thực còn thực tế hơn.

bánh bao, món cháo lươn bỗng trở nên "lép vế" trong mắt hai đứa trẻ. Văn Gia Gia thầm chúng thưởng thức đồ ngon, nhưng chính cô cũng nhịn mà cầm lấy một chiếc bánh bao thịt. Bánh bao to bằng nắm tay lớn, mà hai cô cháu nhỏ cũng ăn hết veo, còn húp thêm nửa bát cháo.

Nhìn cái bụng tròn căng của chúng, Văn Gia Gia mừng lo hai đứa đầy bụng. Cuối cùng cô lục trong phòng cha quá cố nửa hũ mứt sơn tra, bắt mỗi đứa ăn vài miếng cho tiêu thực mới yên tâm.

Ở nông thôn, chẳng bí mật nào giấu lâu. Ai chui đống rơm, ai trộm gà hàng xóm, ai đang tìm hiểu ai... tất thảy đều trong tầm mắt của các xã viên. Kể từ hôm đó, ở đại đội và công xã gần như đều chuyện Ngụy Đại đưa Văn Gia Gia về nhà.

Thực chuyện cũng thường, lúc đó đang đồng, đường xá trống trải, ai mà chẳng thấy. Tuy nhiên, dân làng cũng đến mức gán ghép họ thành một đôi, thời quá khắt khe chuyện đó. Giống như mấy chị thanh niên trí thức hồi năm sáu mấy, khi khu nhà tập thể, họ ngủ chung trong một gian nhà cũ đổ nát vì bão tuyết, cũng chỉ gọi đó là "tình hữu nghị cách mạng" mà thôi. Người quen cho nhờ một đoạn xe, là gì ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-27-bua-toi-am-ap-va-vi-khach-khong-moi-ma-den.html.]

Đầu tháng Bảy âm lịch là tiết Lập Thu. như câu : "Lập Thu tới, gió mát về, ve sầu kêu". Lá cây tung (cây dầu trẩu) ven đường bắt đầu chuyển vàng, quả cũng dần mọng nước. Đứa trẻ nào nghịch ngợm hái trộm quả chắc chắn sẽ lớn đ.á.n.h đòn.

Văn Gia Gia cũng ân cần dạy bảo hai cháu: "Xuân Nhi, Huyên Nhi, hai con ba tuổi , là lớn cả đấy. Sau ăn bậy quả dại bên ngoài ? Đặc biệt là quả cây tung kìa, c.ắ.n một miếng là bệnh viện ngay đấy! Lúc đó bụng sẽ đau lắm, ăn thịt ăn đường gì nữa ."

Văn Xuân nhíu mày, xoa bụng cam đoan: "Con chắc chắn ăn ạ."

Văn Huyên thì chột , nắm lấy tay chị, vội vàng gật đầu: "Con giống chị ạ." (Dù cô bé vẫn thầm nghĩ đến quả l.ồ.ng đèn mấy quả đào dại).

Văn Gia Gia lúc mới yên tâm. Quả cây tung độc lắm. Kiếp cô từng thấy một đứa trẻ rửa ruột vì ăn quả , mà ở đây thì lấy chỗ rửa ruột. Cô cũng chẳng hiểu cái thứ chát đắng đến c.h.ế.t thì gì mà ăn .

Kính coong... kính coong...

Tiếng chuông xe đạp vang lên. Văn Gia Gia ngẩng đầu ngoài sân, là Ngụy Đại. Cô ngẩn một lát, chớp chớp mắt dậy cửa: "Sao tới đại đội Phù Dương chúng thế ?" Người trông vẫn còn ướt nhèm.

Ngụy Đại lau mồ hôi: " giao cá."

Văn Gia Gia hiểu ngay. Hương Lạch Ngòi sát sông nên hàng năm đều đ.á.n.h bắt nhiều cá. Số cá chỉ để ăn mà còn dùng để giao dịch, trao đổi với các công xã lân cận.

Văn Gia Gia mỉm : "Thế thì hai ngày tới Cung tiêu xã chắc chắn cá bán ." dứt lời, mặt cô ỉu xìu vì chợt nhớ chẳng phiếu mua cá.

Văn Xuân và Văn Huyên lúc cũng chạy , mắt chăm chằm chiếc xe đạp. Chiếc xe chúng từng thấy thằng Tiểu Cương sờ qua, chúng cũng sờ thử nhưng thằng bé cho.

"Đây là hai đứa cháu ngoại của cô ?" Ngụy Đại hai đứa nhỏ hỏi, "Trông cũng nét giống cô đấy."

Văn Gia Gia gật đầu: "Chuyện bình thường mà. Mà tìm việc gì ?"

Ngụy Đại thẳng vấn đề: "Có việc đấy, tìm cô để đổi mấy cân khổ chử (hạt dẻ rừng/hạt dẻ đắng)."

Văn Gia Gia nhíu mày khó hiểu: "Khổ chử? Nhà ? còn chẳng đó là cái gì nữa."

 

 

Loading...